Khổ Qua trở về nhà chung, cậu vào trong phòng tắm lấy nước rửa mặt, vết thương. Cậu mở hộp y tế lấy chai oxy già, tự đổ lên vết thương rồi đặt bông băng lau đi từng vết da rách, vì khi nãy không để ý mà giờ đây mới phát hiện bên trong có rất nhiều hạt sạn nhỏ găm sâu vào trong. Khổ Qua vớ lấy cái tăm rồi đẩy từng hạt ra bên ngoài. Miệng cậu cắn chặt miếng vải, cố không phát ra tiếng động. Cho tới khi đã xong thì mới sát thêm thuốc đỏ, rồi đặt miếng bông lên quấn lại tránh động. Cậu đang lầm lũi trong bóng tối thì ngay từ lúc nào 1 hình bóng ngồi bên cạnh quan sát tất cả. Là anh 3 Phát, anh ấy trong lúc ngủ rất tinh, dù là 1 tiếng động nhỏ cũng làm anh ấy thức giấc. Anh 3 cầm kéo miếng băng ra, lắc đầu:
- Anh nói út nghe, lần sau có bị thương thì phải biết cách sơ cứu, tự chữa cho bản thân. Em xem, em mới rửa với sát khuẩn, còn chưa băng bó.
Anh 3 phát cầm lấy cuộn băng gạc rồi quấn nhiều lần, đắp thuốc ở trên miếng băng cho thấm dần vào mà không trực tiếp đắp lên vết thương hở:
- Đấy phải làm như anh, út ngủ chút đi. Lát nữa anh xin Chú Tư cho em nghỉ buổi sáng khỏi ra sân võ với lên điện đọc kinh.
Khổ Qua lắc đầu lia lịa:
- Dạ, không được đâu anh. Em phải tự giác chứ không dám chểnh mảng, việc em tự tập luyện thêm buổi tối thì đó là chuyện riêng. Còn ra sân với lên điện là quy định chung rồi.
Sáng hôm đó, khi các sư huynh đệ đọc kinh xong thì xuống dưới nhà bếp dùng bữa sáng. Anh 3 bẻ đôi quả trứng gà đặt vào bát nước mắm đẩy sang cho Khổ Qua, anh ấy lại gắp thêm phân nửa thịt trong khay đưa sang:
- Đây, ráng mà ăn cho lớn. Út ốm quá.
- Em ăn không hết, anh 3 ơi.
Anh 3 Phát gằn giọng quát:
- Ăn, anh 3 nói mà út không nghe hửm?
- Dạ, dạ em xin.
Lúc ăn cơm thì ở bên ngoài có tiếng huyên náo, nhiều người chạy ra xem rồi xì xầm:
- Lại có đệ tử bỏ mạng, vừa được đưa về.
- Hửm, làm sao mà vị huynh đệ đó chết?
- Không biết, hiện các thầy với cao lão đang họp trên điện.
Mấy sư huynh đệ nghe thì hai tai vểnh lên, mắt láo liên. 6 Quốc mập khích vai mấy anh:
- Chuyện hay nè, em biết cái lỗ chó ở sau điện á. Mấy anh em mình đi ha.
Anh 2 Thiên phản đối ngay, vì anh ấy biết chuyện nghe lén cao tầng họp là cấm kỵ, nặng thì bị đuổi cổ ra khỏi tông tộc, còn nhẹ thì bị giáng xuống làm đệ tử ngoại môn. Đường nào cũng thiệt, nhưng Quốc mập lại thích hóng hớt, tò mò lắm, hắn hỏi mấy người kia xem có ai đi không thì chẳng ai dám đi cùng:
- Hừ, không thích đi thì thôi. Lát em hóng xong thì mấy anh chớ mà moi chuyện.
Một tiếng sau, quốc mập chui vào cái lỗ chó ở ngoài điện. Lỗ này gần với bệ thờ, mà trên bệ thờ có phủ 1 tấm vải lớn, nên chỉ việc chui vào đó hóng hớt. 6 Quốc vừa vén tấm vải lên thì suýt á khẩu, vì bên trong là 5 người huynh đệ đã nằm phục sẵn chờ đợi, 4 Dương đưa tay bịt miệng 6 quốc lại:
- Kêu cái gì, tụi anh lo là mày mập chui không qua nổi, mới tới đây trước.
6 quốc bĩu môi, khinh bỉ:
- Hừ, thế mà đạo mạo bảo không thèm chui lỗ chó. Có khác gì em đâu.
Ở bên ngoài có tiếng bước chân vào, cửa mở ra cùng với 4 người đi vào. Đó là bác 2, Chú Tư, ông Thượng và ông Thạch Thiên. Lời của ông Thượng cất lên đầu tiên:
- 2 ngoại đệ tử núi Thạch Thiên đã xả thân trong lúc thực thi nhiệm vụ đánh chuyên án. Sự hy sinh của 2 đệ tử là mất mát lớn. Việc đưa cả hai về quê nhà an táng, và lo liệu hậu sự sẽ được làm sớm. Và chúng ta phải có trách nhiệm chăm sóc, lo liệu cho cha mẹ, vợ con của hai đệ tử.
Ông Thạch Thiên đi tới trước hai thi thể lạnh ngắt, vén tấm vải trắng lên thì ập vào mắt ông ấy là 2 khuôn mặt tím tái, môi nứt nẻ, mắt trừng không thể nhắm được. Chú Tư buồn rầu nói:
- Hai đệ ấy chết oan khuất, không thể nhắm được. Khi con tới nhận xác, đưa về thì trên đường về không thấy hồn phách của hai đệ. Có lẽ đã bị bắt mất.
Ông Thạch Thiên nắm chặt tay, đưa tay vuốt mắt cho hai đệ tử, mắt ngấn lệ:
- Hai đứa này, năm ngoái còn sang chỗ tao học y thuật. Sao giờ đã thân lạnh, vô tri rồi hả hai đứa?
Ông Thượng tới vỗ vai ông thạch thiên, dùng lời lẽ an ủi, sợ ông ấy nóng giận mà đi trả thù thì hỏng hết:
- Hai đệ tử này thuộc dòng Tả Thiên, nhưng vẫn là đệ tử của tông tộc chúng ta. Không phải người ngoài, ta cũng rất buồn. Việc điều tra sẽ được tiến hành ngay. Tư tài, lấy hồ sơ điểm vụ ra.
Chú Tư mở ra một cuốn sổ, đây là tài liệu tuyệt mật được lấy từ tầng ngầm dưới thư viện. Trong cuốn sổ ghi lại thời gian ra ngoài hành pháp, địa điểm và chi tiết lần hành động của các đệ tử. Tư tài mở ra và đọc không sót 1 chữ:
- Giờ Dần, ngày rằm tháng 5. Hai đệ tử tới thắp hương tiên tổ, báo cáo về việc nghi ngờ âm tà đã chiếm dụng 1 ngự điện, và có dấu hiệu tà pháp hoành hành, có kẻ tu đạo nghe theo, dẫn dắt nhiều người vô tội bị âm tà hại.
Ông Thạch thiên đưa tay ra hiệu dừng lại:
- Đừng đọc nữa, hai đứa này trước ngày đi có qua chỗ tao xin tao gieo quẻ. Nhưng khi tao gieo, quẻ quá xấu, tao, tao... tao, ta nói nhưng tụi nó vẫn muốn đi. Tụi nó bảo tương lai vẫn thay đổi được...
Trong quẻ mà ông Thạch Thiên gieo đã báo rằng, âm tà ở điện đó rất mạnh, lại có kẻ giúp sức, một mình 2 đứa đó không địch lại, cố hành pháp cũng chuốc lấy diệt vong. Ông Thượng xoa xoa bờ vai của ông Thạch Thiên:
- Không thể trách được ông đâu, chính nghĩa trong chúng rất lớn. Dù mất đi, thì khi sang cõi âm vẫn sẽ được đầu thai vào kiếp tốt hơn.
Ông Thạch Thiên biết chứ, nhưng vẫn rất đau đớn. Bác 2 đi tới kéo lại tấm vải trắng phủ lại cho hai sư đệ ngoại môn, thêm dầu vào trong đèn đặt trên giường, rồi thở dài:
- Nạn âm tà mãi không thể diệt trừ được. Hết nơi này lại tới nơi khác. u cũng tại cái ngu dốt của con người. Không thể phân được đâu là tà, đâu là chánh. Chỉ nghe, nhìn và cảm được cái vô minh. Bị bọn ma quỷ hóa ra đủ hình dạng thần tiên, phật thánh lừa gạt. Chúng ban cho năng lực xem bói, chữa bệnh âm, cầu vong hồn. Thì tin đó là chánh đạo, là người được chọn để tốt cho đời. Nào biết là đang tiếp tay cho cái xấu, cái ác... rốt cục cũng chỉ là nạn nhân, hầy
Đám trẻ nấp trong bệ thờ nghe thì Khổ Qua không hiểu về hai chữ âm tà là gì, Khổ Qua thắc mắc hỏi anh 2 Thiên vì anh ấy biết rất rộng, sinh ra có ba là đạo nhân nổi tiếng, là đệ tử của núi Tiên, còn mẹ là âm dương sư kỳ tài, và là đệ tử của Thần giáo ở Nhật Bản. Cho nên ảnh trước khi nhập môn đã được tiếp xúc với thế giới tâm linh rồi. Anh 2 Thiên nhẹ nhàng giải thích cho Khổ Qua hiểu. Âm Tà là chỉ những thực thể phi nhân, yêu tinh, thậm chí là các loài ma quỷ, tà thần những thực thể thuộc về cõi âm. Cũng có trường hợp chúng có thể là những thầy pháp, thầy cúng tu hành nhưng khi chết đi vẫn chưa chịu đầu thai mà tiếp tục ở lại dương gian, thông qua việc hút lấy dương khí người sống mà tồn tại và tu hành. Âm tà thường lảng vảng ở các nơi tưởng chừng là linh thiêng như đền miếu, điện thần, chùa chiền... Chúng thường tụ tập, đi chung với nhau để tấn công chiếm nơi đó, đuổi đi, hoặc thậm chí là giết luôn vị thần thực thụ. Chúng giả dạng, hóa ra đủ hình dạng nào là thần thánh, tiên phật... để lừa gạt con người. Chúng sẽ chọn những người có thể chất, và căn cơ tốt để làm việc cho mình. Khi chọn được người thì chúng thường sẽ hành hạ, cho âm binh quấy phá, tới khi người đó không chịu nỗi mà phải ra trình bọn chúng. Lúc này thì nạn nhân đã hết chịu nổi, chính thức rơi vào ác đạo. Chúng rất tinh ranh, chúng ban phát cho nạn nhân những khả năng tâm linh như xem bói, chữa bệnh âm, gọi hồn... Nhưng những thứ đó đối với chúng rất đơn giản. Và những nạn nhân đó càng ngày lôi kéo nhiều con nhang đệ tử tới, hàng ngày dâng hương, thờ cúng bọn âm tà, họ cũng nhận được thứ gọi là lộc thần, lộc thánh... Mà không hề hay biết mình càng lúc càng rơi vào địa ngục, thậm chí sau này chết đi còn bị bắt lại trở thành âm binh trong hàng ngũ tay dưới. Khi đang mải nói thì ở bên ngoài lại có tiếng của Chú Tư:
- Hiện con đã điều tra ra được nơi âm tà giết hại hai đệ ấy. Nhất định phải trấn áp, dùng sức mạnh tuyệt đối đập tan đi bọn chúng.
Ông Thạch Thiên đập tay xuống bàn đầy tức giận:
- Đúng. Lũ khốn kiếp đó, nghĩ mình là cái chó gì mà dám động vào đệ tử chúng ta. Mình lo hậu sự cho hai đứa nó xong thì hậu sự của bọn âm tà đó cũng sẽ lo nốt.
6 Quốc nấp ở trong gầm bệ thờ, nãy giờ cũng buồn và cảm động sự hy sinh vì chính nghĩa, khi nghe được những lời quyết chiến thì tinh thần nhất thời kích động cũng đưa tay lên hô to:
- Giết, giết, giết, trả thù cho sư huynh.
5 người còn lại mở to mắt nhìn chằm chằm nó, Quốc mập ngơ ngác biết mình lỡ miệng, cả bọn muốn chạy nhưng không kịp nữa rồi. Chú 4 vút tới vén tấm vải lên, quát:
- Ai cho tụi mày vào đây, bước ra.