Chương 4

Khổ Qua truyện - Q2: Trưởng Thành Trong Giông Bão

Dạ Táng 21-09-2023 11:56:32

Khổ Qua bấy giờ đang bỏ chạy, tìm đường thoát khỏi phế cung. Xung quanh chỉ có màn đêm tối tĩnh mịch tới đáng sợ, chẳng có lấy 1 bóng người càng tăng thêm mức độ kinh dị. Khổ Qua thở hổn hển nhảy vào 1 căn phòng hoang tàn, mái nhà đã bị đổ sụp xuống, chỉ còn được 1 góc nguyên vẹn. Cậu bịt chặt miệng và mũi, hai chân run lên cầm cập, tim đập càng lúc càng nhanh. Chưa kịp nghỉ ngơi thì ông Hổ đã xuất hiện ngay sau lưng cậu. Chỉ với 1 cái tát bằng chân phải trước đã xô ngã 1 mảng tường. Khổ Qua hét lên: - A a a a a Ông Hổ vẫn chưa xông vào ngay mà vờn ở ngay trước mặt cậu, 4 chân thụp xuống, đầu nhắm vào cổ Khổ Qua mà hướng tới. Cậu bé hoảng hồn, chỉ kịp chui vào 1 mảng tường đổ sụp, lộ ra 1 khe hở vừa thân hình nhỏ. Móng vuốt chỉ sượt qua cái mông làm cậu đau điếng thúc vào trong, đầu đập vào đau điếng. Khổ Qua lùi lại, thấy phía sau vẫn còn khoảng trống thì vội vã bò vào trong đó. Khổ Qua lọt vào bên trong, ở đây là 1 điện đã bỏ hoang phế, rộng hơn 45m vuông, trên án có đặt 1 bức tượng 4 mặt cùng dòng chữ: "Đại Phạm Thiên". Khổ Qua nhớ tới pháp mà mình được học, vội vàng dập đầu bái lạy trước bức tượng Phạm Thiên: - Con sắp bị hổ ăn thịt, huhu, con không tu được pháp của ngài nữa, huhu, ngài có hiển linh cứu con với. Ở bên ngoài tiếng gầm gừ, tiếng bước chân của ông hổ càng lúc càng gần, hơi thở của thần chết đã kề cận Khổ Qua. Cậu rất sợ, điểm tựa duy nhất là bức tượng phạm thiên sẽ hiển linh. Nhưng điều cậu nhận lại chỉ là sự im lặng tĩnh mịch, chợt có tiếng vang lên, rồi tay của tượng đột nhiên cử động bắt hình ấn. Làm Khổ Qua nghĩ rằng thần linh đã hiển linh thực sự. Khổ Qua nhìn qua đã biết đây là thuật linh thức: - Ta có thể cứu được chúng sinh thiên hạ, nhưng không cứu được bản thân ta. Khổ Qua vội chùi đi nước mắt nước mũi, rồi ngồi xếp bằng. Hai tay bắt ấn pháp, ngón cái và ngón trỏ chạm vào, 3 ngón còn lại duỗi thẳng. Khổ Qua đang dùng linh cảm thức giác, toàn bộ 5 luân xa cùng các huyệt đạo giãn rộng ra để cảm nhận tiếng bước chân. Người cậu phát ra sóng hạ âm lan tỏa ra xung quanh, mọi thứ dội về tái hiện trong bộ não. Tuy chỉ mơ hồ nhưng đủ để Khổ Qua biết được vị trí của ông Hổ đang ở đâu. Đây chính là lúc thực hành, thực chiến chính thức của cậu. Khổ Qua biết được vị trí của ông Hổ, liền bỏ chạy trước về hướng khác. Ông Hổ vào được trong điện, không thấy con mồi mình đang đi săn đâu thì ngược lại lắc đầu, hướng mắt lên bức tượng Phạm Thiên rồi từ miệng nó phát ra tiếng của người: - Hiện lại nguyên hình đi. Bức tượng Phạm thiên đó một tiếng nổ, cùng khói bụi bay ra xung quanh cùng với đó là 1 con hồ ly. Nó vái chân trước ngắn ngủn: - Vương thần, ngài dặn tôi chờ ở đây. Tôi làm đúng y như ngài chỉ bảo. Ông Hổ có tên là vương thần, bởi trên đầu hổ có 1 chữ Vương, và thần ở đây là con hổ đã được phong thần vị. Ông Hổ lại nhảy theo Khổ Qua, đi theo đường vòng để đón bắt được. Khổ Qua cũng chạy thục mạng, nhưng vì nhịp tim tăng cao, cùng với vận động mạnh làm các dấu răng rắn nước trên người bị động, nọc độc càng đi nhanh hơn. Bấy giờ, cậu mới cảm nhận được sự đáng sợ của nọc độc. Tuy nói không chết người thật, nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ cho sự hoành hành đau đớn tột độ. Người bị chúng cắn lần đầu sẽ đau nhức, thậm chí là sưng phù. Giờ Khổ Qua đã cảm thấu được nỗi đau thống khổ, toàn thân đau tới nỗi chỉ muốn ngã quỵ xuống mà thôi. Cậu đưa lọ thuốc ở trong túi quần lên rồi do dự, dùng nó thì cậu giảm đau, nhưng tâm trí của Khổ Qua lại không muốn. Thân xác và lý trí đang đấu tranh dữ dội, tiếng gầm của ông Hổ cắt ngang sự đấu tranh. Khổ Qua vừa nhấc chân lên thì bị 1 thứ gì đó ngán đường vấp té. Đầu gối và khuỷu tay bị trầy sát, máu túa ra rất nhiều. Nỗi đau đã vượt lên sợ hãi, cậu lại thoáng chốc tủi thân vì mình đang gặp nguy hiểm mà chẳng có ba mẹ, hay ai bảo vệ cả. Khổ Qua nhổ nước bọt bôi vào vết thương để không chảy máu nhiều. Cậu lại vắt chân lên mà chạy, ông hổ đã phục sẵn ở 1 bên nhưng chờ đợi mãi không thấy Khổ Qua chạy qua thì ngừng lại: - Nó dùng được linh thức rồi. Rất khá, vờn nãy giờ cũng đủ nó mệt. Tới giờ chính thức săn mồi. Ông Hổ đột ngột nhảy vút lên cao hơn 4m, ông ấy ở trên cao nhìn hết toàn bộ, thong thả bước trên mái. Khổ Qua qua chạy tới được 1 cái hồ nước khác, cậu đưa tay xuống dưới định rửa thì mới thấy nước đen ngòm, đặc quánh và có rất nhiều lăng quăng bơi trong đó, dùng nước này mà rửa thì sớm muộn cũng bị nhiễm trùng, nặng hơn cho mà xem. Khổ Qua đang định bỏ chạy thì "ÙM", 1 thân hình to lớn nhảy xuống, nước bắn tung tóe. Ông Hổ thở ra hơi, làn khói đỏ trắng tỏa ra xung quanh, tiếng gầm dõng dạc đập nát tinh thần của Khổ Qua. Cậu lùi lại về phía sau, bò dưới đất: - Ông Hổ tha cho con, huhu, con không muốn chết. Ông Hổ mở to vòm miệng, từng chiếc răng nanh to dài, nhìn thôi đã tê tái chân tay của cậu. Khổ Qua rõ ràng lúc này còn cảm nhận được ông hổ ở rất xa, không thể nào trong khoảng thời gian ngắn đã tới được đây: - Chuyện này rốt cục là sao? Khổ Qua vẫn chưa kịp suy nghĩ thêm, thật ra đối với ông Hổ thì Khổ Qua còn yếu ớt, và chỉ dựa vào linh thức để xác định vị trí, rồi tìm hướng chạy. Ông Hổ đã qua mặt, và vờn quanh cậu bé, chiếc đuôi của nó uốn quanh, đung đưa sang nhiều hướng. Lưỡi ông Hổ liếm lấy cánh tay, trên lưỡi hổ có từng chiếc gai móc nhọn làm xước 1 vết mảng lớn. Máu tanh càng làm ông Hổ thích thú, ông ấy đưa chân đè lên người cậu bé không có sức phản kháng. Ông Hổ nhắm vào mặt Khổ Qua gầm nhẹ, tiếng gầm đó làm hai tai cậu đau nhức, cốt yếu của việc này là đập tan đi ý chỉ của Khổ Qua. Nhưng ngược lại, cậu bé rất gan lì hét thẳng vào mặt ông Hổ: - A a a a a a, tui sợ ông hổ là thiệt, nhưng tui hông có hèn đâuuuuu. Ông Hổ khựng lại, há to miệng muốn cắn xuống thì Khổ Qua vẫn dùng hai tay dồn lực lại. Cậu trước khi chết vẫn phải cố mà đánh trả, miệng thì mế u, nước mắt nước mũi chảy ra đầm đìa, giọng run run, mếu máo khóc và hô to lên: - Niêm Lực. Phạm Thiên Mục Ấn. a a a a a Cơn giận dữ của số phận và nỗi đau cùng cực khiến Khổ Qua bộc phát ra sức lực rất lớn, hai cánh tay bắt ấn và đánh thẳng vào mũi, vào miệng, vào đầu ông Hổ. Tiếng đánh vào bịch bịch cùng tiếng hét vang vọng trong đêm khuya: - Mục ấn, mục ấn, mục ấn, mục ấn, mục ấn Mỗi lần niêm lực rồi đánh ra mục ấn làm Khổ Qua quên đi sợ hãi, cậu chỉ muốn phản kháng tới cùng. Khi sức cùng lực kiệt, hai tay mềm nhũn vì thi triển qua nhiều, kèm theo nọc độc phát tác khiến cơ thể đã tới giới hạn. Ông Hổ vẫn đứng yên, 1 chân đè lên ngực nhìn Khổ Qua thật kỹ. Khổ Qua đột nhiên đưa cánh tay đập nhẹ vào ông hổ, miệng thều thào: - M... ục, ... mục... ấn... ấn Chỉ là 1 cái chạm nhẹ không có mấy động tĩnh, nhưng đó là điều cuối cùng Khổ Qua làm được. Cậu lăn ra bất tỉnh, trước khi ngất miệng vẫn thều thào: - Mẹ, mẹ, mẹ ơi, mẹ ơi. Ông Hổ lùi lại, ngồi xuống 2 chân cắn lấy cổ áo Khổ Qua quay đầu đặt cậu nằm vắt sau lưng mình. Ông Hổ đưa Khổ Qua quay lại gặp ông Cao đang đợi sẵn. Ông Cao thấy bóng dáng Khổ Qua đã quay lại thì gật đầu, chắp tay cảm tạ ông Hổ: - Thành thật đã phiền tới Vương Thần. Ông hổ đặt Khổ Qua trước mặt ông Cao rồi quay đầu bỏ đi, trước khi đi thì ngoái đầu lại nói: - Khổ Qua, cái tên rất hay. Có thời gian hãy đưa nó tới đây, ta dạy thêm về Mục Ấn Nghe tới đây thì ông Cao hết sức vui mừng, vì mục ấn là ấn pháp cơ bản trong pháp phạm thiên. Khổ Qua trong lúc nguy cấp, kề cận cái chết đã bộc phát ra được thì đây là điều đáng mừng. Ông Cao bế Khổ Qua đứng nhìn ông Hổ lùi dần trong phế cung, mặt trời đã dần ló dạng báo hiệu trời sắp sáng. Đã tới lúc cậu bé phải quay về. Khổ Qua thức dậy, mặt mũi lấm lem rồi giật mình vì không biết mình đang ở đâu, cậu bé nhìn quanh thấy mình vẫn còn sống, chỉ có vài vết thương trên đầu gối, khuỷu tay là còn: - Mình còn sống, ơ, còn sống thật này, ơ, ơ, hahaha, huhu Cậu nửa cười nửa khóc, ông Cao từ đằng sau lưng bước tới vỗ về, Khổ Qua cảm thấy hơi ấm áp từ người ông Cao. Cậu khóc nấc lên thật to, khóc từng quãng dài, ông Cao vỗ vỗ lưng không nói gì hết. Cho tới khi cậu ngừng, chỉ còn thút thít thì ông Cao đặt cậu xuống: - Gần 5h sáng rồi. Con về đi, kẻo chú bác trong nhà lo lắng - Dạ, con biết rồi. - Khoan đã, cầm lấy thứ này mà về dùng, giảm đau tốt lắm. - Hic, dạ ông ơi, con làm rơi lọ thuốc ông đưa lúc nãy. - Không sao, con đừng nghĩ về nó nữa, mất thì thôi. - Dạ, dạ. Khổ Qua cầm lấy lọ thuốc mới, lần này mở ra là cao, chứ không phải thuốc uống. Khổ Qua lê thân xác đã quá mệt mỏi, đau nhức trở về nhà chung. Ông Ngạc từ dưới nước ngoi lên: - Ông cũng gan lắm, lấy cao hổ đưa cho nó dùng. Vương thần mà biết thì liệu hồn, hắn ta cũng là nạn nhân của việc săn bắn. Ông Cao nhớ lại chuyện của ông Hổ, rồi thở dài: - Con người vốn là vậy, ích kỷ trước sinh mạng chúng sinh. Ngay cả ta cũng vậy thôi.