Chương 33

Khổ Qua truyện - Q2: Trưởng Thành Trong Giông Bão

Dạ Táng 21-09-2023 11:59:47

Trong tông tộc thì cũng chia ra thành hệ thống cấp bậc tương tự với hệ thống quan lại thời phong kiến cũng có 9 phẩm tương ứng với nhất phẩm cao nhất, cửu phẩm thấp nhất. Cửu phẩm dành cho các ấu tử đạt được thành tích tốt, được sắc phong ban cho đạo bài, tùy ý lựa chọn 1 pháp khí để đi cùng mình, cùng với là phân phát hàng tháng lương bổng để dùng cho việc cá nhân. Nghe thì rất dễ nhưng để thăng lên 1 phẩm cũng là 1 quá trình. Người đạt tới cửu phẩm thì chỉ bằng đầu ngón tay, vì những người đó sẽ chính là những ứng cử viên cho chức Tổng pháp chủ đời kế tiếp. Đạo y bào của cửu phẩm chính là màu xích kim, ở giữa là rồng 4 vuốt tương ứng với Vương. Khi đạt tới đây, thì thân phận họ đã là vương trong giới huyền môn, dưới 1 người mà trên vạn người. Lần hành pháp này đã hoàn thành mỹ mãn, ông Thượng ở lại đúc linh thân, cũng đúc 1 bức tượng thần mới cho thành hoàng, bác 2 cùng Chú Tư, Khổ Qua với anh 3 Phát sẽ đi về tông tộc nghỉ ngơi, bồi dưỡng lại sức khỏe của bản thân mình. Trước ngày trở về, bác 2 gặp riêng ông Thượng để bàn 1 số việc quan trọng: - Nhiệm vụ lần này coi như đã xong. Con còn 1 số việc cần làm rõ là vụ thằng Viên Toàn, nó thông dâm với yêu nữ nào mà sinh ra được thằng Thành. Hiện 2 cha con nó đã chết, không thể đối chứng. Cho nên con sẽ cáo lên trên, viết lại toàn bộ bản tường trình về lần đi hành pháp này gửi lên Tổng Pháp chủ xem xét. Con nghĩ nếu không làm rõ, thì chuyện con người với yêu tinh sinh ra đời sau rất dễ gây náo loạn - Ừm, ta ở lại đây sẽ chú ý điều này. Cứ ngỡ tới lần này sẽ ứng cứu cho các con nhiều, không ngờ ông Ngài lại ra tay nhanh tới vậy. atula đó vẫn chưa bị đánh chết, chắc hẳn có nguyên do đằng sau cả. - Dạ, con nghĩ rằng ông Ngài đang để lại atula đó để làm bài thử thách kiểm tra, là đá mài dao dành cho hàng đệ tử. - ừm, dụng ý của tổ sư ta chưa thể nào thấu đáo được, à mà con đưa thằng Tư với sắp nhỏ về núi đi. Ở đây lắm thị phi, tục khí quá nhiều, không tốt cho nghỉ ngơi. Ngồi trên xe, Khổ Qua cùng anh 3 háo hức cực độ khi được phong lên cửu phẩm, hai đứa nhóc cười hớn hở vì đạt được thành tựu đầu tiên, mà thành tựu này cũng được xem là bước chuyển mình lớn rồi. Về tới sân ga, đã có người chờ đợi sẵn đưa đoàn 4 người đi về núi. Khổ Qua xa nơi này đã lâu, cậu nhảy chân sáo mà cười tươi: - ở ngoài kia không thể bằng núi mình được, hít thở không khí cũng thoải mái hẳn. - Ê, út với anh 3 về rồi anh em ơi. - Đâu, nó đâu. 4 người anh lớn chạy ùa ra đón lấy Khổ Qua, nhất là anh 2 Thiên, anh ấy nhìn thấy 2 đứa em thương tích đầy mình thì rất đau lòng, mắt rơm rớm lệ: - Tốt, về được là tốt. Tụi anh ở nhà, ngày nào cũng nghe ngóng tin tức về út với 3 Phát. nghe tin là đi đánh âm tà, còn đụng độ cả chư thiên, út bản lĩnh lắm, sống quay về đã là giỏi, quá giỏi, bọn anh tự hào về út. - Dạ dạ, em không làm mọi người thất vọng đâu ạ. - Vào trong phòng kể tụi anh nghe ở đó có gì, hóng quá. - Dạ dạ Bác 2 dặn dò Khổ Qua cùng với 3 Phát ngày mai phải lên Chủ Điện để gặp tổng pháp chủ, ngài ấy sẽ đích thân trao tặng, và phong hào cửu phẩm cho 2 đứa. Mấy người anh em kia nghe xong thì đều cực kỳ vui, khi đứa em mình có thành quả xứng đáng. Tối hôm đó, Khổ Qua mang theo tin mừng chạy ra đằng sau núi gặp ông Cao, ông Giao, Khổ Qua hào hứng khua tay khua môi kể lại chuyến đi hành pháp đầy nguy hiểm này, còn có thành quả là được thăng lên cửu phẩm nữa. Ông Cao cũng phì cười, xoa xoa cái đầu, bóp nắn cánh tay còn băng bó: - Con vui mừng cái gì hửm Khổ Qua? Khổ Qua khựng người, vì cứ nghĩ là sẽ được ông Cao tán thưởng đặc biệt cho mình chứ, ông Cao nhìn cậu tủi thân thì nghiêm khắc nói: - Con có biết pháp học và pháp hành của con tới đâu chưa? Cửu phẩm có xứng đáng với con hay chỉ là khích lệ, ban cho con với mục đích gì chưa? Lần hành pháp vừa rồi, con làm được gì, có đủ để được thưởng bổng lộc chưa? Có câu không công bất hưởng lộc. - Hic, dạ con biết con ngu dốt, con sẽ nói với ông Thượng không nhận sắc phong cửu phẩm nữa. - Ngu xuẩn, con cứ nhận. Rồi phấn đấu để xứng với đó, cơ hội tới như chớp lấy, không được vuột mất. - Hic, hic, hic - Khổ Qua đã rướm lệ lắm rồi. - Khóc lóc cái gì, còn khóc nữa thì đừng có tới đây gặp ông. - Con nín, con thôi khóc. - Ừm, giờ con đi về nhà chung, con cần dưỡng thân cho tốt, đợi khỏe hơn mới tới đây tập với ông. - Dạ dạ, con xin phép ông Cao, ông Giao cho con lui. Ngày hôm sau, vẫn theo thời gian biểu sinh hoạt chung của tông tộc mà đã đặt ra, 5 giờ sáng dậy tập võ, rèn thân thể, 6 giờ ăn sáng rồi lên đại điện để học pháp. 6 Người anh em đi vào lớp học, lễ phép cúi người cúi người hành lễ với ông Thượng đang đứng trước tấm bản đen, tay cầm thước gỗ. Ông Thượng hài lòng gật đầu, cho 6 đứa nhỏ ngồi vào chỗ: - Hôm nay, chúng ta sẽ học 3 thứ rất quan trọng trong huyền học. Đó là Đạo Đức Kinh của Lão Tử, Kinh Dịch từ thời Phục Hy 1 trong tam hoàng, cuối cùng là Nam Hoa Kinh của Trang Tử. Đây là 3 kinh thư mà các con cần phải học thuộc, nắm rõ, và thông tuệ chúng. Ta đã chuẩn bị cho các con mỗi đứa 3 cuốn, chúng là sách gối đầu, đêm trước khi ngủ cũng phải lấy ra mà đọc. Các con có biết giữa pháp học và pháp hành đều có sự khác biệt. Nào hôm nay, chúng ta sẽ học về Đạo Đức Kinh của Lão Tử trước. Khổ Qua ngồi học 3 cuốn kinh thư mà càng đọc càng rối, càng đọc càng không hiểu, dù có thuộc cũng lắp bắp trả lời về áo nghĩa. Khó khăn chồng chất khó khăn khi cậu học tới Kinh Dịch, phải nói đây là 1 trong ngũ kinh, càng đọc càng khiến cho cái đầu đất Khổ Qua vốn dĩ đã thô kệch lại càng mù đặc. Nhưng đối với 5 người anh của cậu thì học cực kỳ tinh tấn, học 1 biết 10, Khổ Qua mới hỏi các anh: - Sao các anh mới học đã giỏi vậy, em đọc mãi cũng không thuộc nổi. - Ơ, ai nói với em là anh mới đọc qua chúng. Khi còn ở nhà thì tụi anh đã được ba mẹ, ông bà giáo dục cho học dần với 3 cuốn kinh thư này rồi. Anh 3 Phát an ủi cậu: - Cần cù bù thông minh nghen út. Đừng nản, anh 3 thấy út nỗ lực, siêng năng hơn là học được thôi. - Dạ dạ, em biết mình ngu dốt, nhưng không vì thế mà tự ti đâu. Khổ Qua ngày học, đêm học, lúc ăn cơm cũng cầm sách mà đọc, trước khi ngủ cũng cầm sách ra mà đọc, nhưng khổ nỗi cậu càng học thì dẫu tiến bộ cũng chẳng là gì so với các người anh. Cho tới khi kỳ làm bài thi quý thì Khổ Qua chỉ đạt điểm được coi là rất thảm hại. Chú Tư phải động viên khích lệ mãi mới làm Khổ Qua chịu đi học lại, vì cậu nghĩ rằng mình rất ngu dốt, học không thể với vào những thứ huyền học tinh túy, thâm cao được. Khổ Qua mang nỗi u uất ra giãi bày với ông Cao là mình học không nổi được tam kinh, có thể cậu học thuộc được, biết được da lông bên ngoài, còn huyền diệu bên trong thì quả thực cậu không thể thông tuệ sâu bằng các sư huynh được. Một hôm, Khổ Qua cùng các sư huynh đá bóng ở sân võ, vì anh 2 đá mạnh làm quả bóng bay ra ngoài, lăn xuống gần chính điện. Khổ Qua được cắt cử đi lấy bóng về, lúc cậu chui xuống bụi cỏ tìm quả bóng thì nghe thấy tiếng người nói chuyện, ngẩng đầu lên thì thấy đó là bác 2 cùng ông Thượng, Chú Tư đang nói gì đó, mà lại nhắc tới tên của mình. Ông Thượng cầm trên tay bài thi của Khổ Qua đưa cho 2 người coi: - Đây, hai đứa coi bài thi của Khổ Qua làm bài luận về kinh dịch đi, thực sự tệ hết sức. Còn nữa, về đạo đức kinh và nam hoa kinh thì nó học trước quên sau, dù có thuộc nhưng hỏi tới cũng không động được tinh diệu. Hai con cũng biết nền tảng mà không chắc, thì làm sao có thể đốn ngộ được bản ngã, tinh qua 3 bước tu tiên: chân, đạo, tiên được. Bác 2 nghe tới chuyện này cũng hết sức buồn bã, ông ấy cũng biết sức của Khổ Qua đối với các pháp môn học này cực kỳ khó khăn đối với cậu. Chú Tư cầu xin hai người: - Bác Thượng, anh 2 cho nó thêm thời gian nữa đi. Thằng nhỏ siêng học, siêng rèn lắm, ai cũng biết là nó mất đi con mắt âm dương, chỉ có thể dựa vào 3 bước tu mà sáng lại mắt được, đừng tuyệt đường của nó mà. - Thời gian của nó ta đã cho quá nhiều rồi. Giờ ta hỏi Tư rằng, bây giờ ngày nào 5 đứa kia cũng bị chậm bài, vì phải giảng lại bài cũ, chỉ lại thứ hôm trước cho Khổ Qua, con nên nghĩ đại cục làm trọng. Trong 1 tổ chim, con yếu nhất nhỏ nhất sẽ bị chính gia đình vứt bỏ, để dành hết tài nguyên cho các con có tương lai hơn. - Nhưng chúng ta là con người, không thể ví như loài chim dữ được. - Tư à, đừng kích động mà nói lời mạo phạm, vô đạo với bác Thượng. Lời bác ấy không sai, chỉ là chúng ta đã liên tiếp nhiều đời chưa đào tạo ra nhiều tinh anh đạo nhân. Núi tiên giờ chỉ có anh và em được tính là đạo nhân chân truyền, còn các núi khác không trên 5 cũng gần chục người. Càng lúc càng hao hụt đi, và em cũng thấy 6 đứa nhỏ kia cũng là hy vọng của chúng ta. - Ừm, bác cũng nghĩ sẽ đưa Khổ Qua xuống hàng ngoại đệ tử để cho nó học những thứ như phong thủy, đông y châm cứu, hay mai táng, tóm lại là cho nó 1 cái nghề tâm linh để mai này nó khôn lớn thì cũng không tới nỗi chết đói, vô dụng. - Con con, không muốn, thằng nhỏ đâu có tội tình chi mà đày đọa nó từ chân truyền xuống ngoại môn chứ. - Không, út khổ chẳng có tội gì cả, nó chỉ là sinh ra, học vào lớp học toàn là thiên tài, là quái vật trong thần đồng. - Vậy nghe, ta đã quyết rồi. Hai đứa là chú bác nó, lựa lời mà nói với nó đi. Khi 3 người họ đi mất, từ bụi cây mới phát ra tiếng động. Khổ Qua ôm mặt, miệng mếu xệch đi trông thấy, cùng với đó là tiếng nấc nghẹn không dám, cậu lấy tay vo lấy áo tự bịt miệng mình không khóc được. Khổ Qua chạy thẳng ra ngoài núi, không chơi bóng với các anh nữa. Khổ Qua khóc nấc lên: - Huhuhu, ông Cao ơi, ông Cao ơi, con sắp bị đuổi khỏi rồi, con bị đuổi rồi.