Quyển 8 - Chương 142: Ngươi nhìn ta có được hay không?

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Phong Lăng Thiên Hạ 03-07-2023 11:39:16

"Không có là tốt rồi, trên thế gian này vẫn còn nhiều người tốt". Lão giả áo xanh cảm thán nói: "Đi ra ngoài đi bộ một vòng lại có người cam tâm tình nguyện tặng cho một khối Tử Tinh Ngọc Tủy hơn 1700 cân... Tiểu tử này có tiền đồ... Cổ Tâm Vũ thật sự muốn nhất khẩu thóa mạ phun 1 ngụm nước bọt lên cái mặt vô sỉ kia. Đi ra ngoài đi bộ một vòng? Cam tâm tình nguyện đưa cho ngươi? Cổ Tâm Vũ trong lòng rơi lệ. Lão giả vừa nói vừa thản nhiên xoay người rời đi. "Tiền bối!". Cổ Tâm Vũ nhất thời nóng nảy vội vàng kêu lên. "Gì nữa?". Lão giả áo xanh xoay người chau mày hỏi. "Cổ của ta". Cổ Tâm Vũ chỉ vào cổ mình như bánh quai chèo mà nước mắt giàn giụa nói cổ của ta còn bị vặn một vòng đây... Ngài không làm cho ta khôi phục mà đã muốn đi sao... "Ngươi muốn quay lại hả?". Lão giả áo xanh ngạc nhiên nhìn hắn nói: "Hình dạng loại này người khác muốn còn không được đây này... Ngươi không muốn hả? Trách ba ba của ngươi sinh ra ngươi không đủ tiêu chuẩn?". "Không không không", cổ Tâm Vũ phù phù quỳ xuống nói: "Kính xin tiền bối ngàn vạn khai ân". "Thật là không có biện pháp!". Lão giả áo xanh thân thể chợt lóe lên rồi Ba! Một tiếng thanh thúy vang dội vang lên. Trên nóc nhà Hổ ca có thể đánh cuộc một cái đánh này âm thanh vang dội tuyệt đối có thể truyền khắp toàn thành cách mười dặm còn nghe thấy! Một cái bạt tai này thanh thúy hung hãn đánh lên mặt cổ Tâm Vũ. Một tát này là đánh về phía ngược lại chiều kim đồng hồ, cổ cổ Tâm Vũ giống như là bóng cao su chợt văng đi ra ngoài. Cổ của hắn vào giờ khắc này tựa hồ như vô hạn co duỗi thẳng tắp biến dài, mang cái đầu trên không trung 'Du' một vòng rồi rơi trở lại chỗ cục. Chẳng qua là trước mặt áo xanh lão nhân kia giờ phút này đã không thấy bóng dáng. Cho tới giờ khắc này cổ Tâm Vũ mới rốt cục phát ra một tiếng kêu đủ tê tâm liệt phế và bi thảm! Mới vừa rồi bất kể bị đánh hay bị vắt cổ, trong cả quá trình hắn lại không có cảm giác được nửa điểm thống khổ. Cho tới giờ khắc này, thống khổ lúc trước tích góp từng tí một mới được một tia ý thức chọc cho bộc phát ra, trong lúc nhất thời nước mắt giàn giụa, đau đến mức không muốn sống nữa. Nhưng không thể không nói, cổ cổ Tâm Vũ vốn chẳng qua là giống người bình thường, nhưng trải qua chuyện này thì trực tiếp biến thành như hươu cao cổ. Đem thân thể của hắn cao lên đến nửa thước! Trên không trung lại truyền đến một tiếng thở dài nói: "Đã tuổi này rồi mà lại còn cao lên nữa... Trổ mã quá muộn Trổ mã quá muộn... Cổ Tâm Vũ tê tâm liệt phế gào thét kêu lên, đau đến chết... Bên cạnh hai vị cao thủ một tiếng cũng không dám kêu, mặt tái nhợt cõng Cổ Tâm Vũ lên rồi nhanh như chớp biến mất... Cổ Tâm Vũ thì vẫn cực kỳ bi thống! Hắn đến hiện tại vẫn cho là đối phương chính là tới cướp bóc nhưng hoàn toàn không nghĩ tới. Hắn gặp gỡ vận rủi như vậy lại chỉ là bởi vì hắn đắc tội với Sở Dương! Trên nóc nhà, Hổ ca nhìn mà tròng mắt trợn to. Lão đầu này... Thật... Mạnh! Quả thực chính là mạnh vô cùng... Cho dù Hổ ca ta tu vi toàn bộ hồi phục chỉ sợ cũng không đỡ được người ta một cái tát. Chẳng qua lão đầu này rốt cuộc là người nào? về điểm này thì không người nào biết. Nếu Cổ Tâm Vũ đã bị dạy dỗ, Hổ ca cũng không muốn mạo hiểm nữa, khi hắn đang chuẩn bị muốn xoay người đi thì đột nhiên meo meo ô một tiếng mà mở to hai mắt nhìn. Khối Tử Tinh Ngọc Tủy kia rõ ràng đã bị lão giả mang đi nay cũng không biết từ lúc nào đã nằm ở sau cái mông của mình mà phát ra tử quang trong suốt. Lão đầu này hành hạ người ta, bắt người ta cam tâm tình nguyện đưa ra Tử Tinh Ngọc Tủy mà lại không muốn rồi lại nhét vào sau cái mông mình? Đây là chuyện gì xảy ra đây? Hổ ca trừng mắt mà cảm thấy càng thêm hồ đồ. Bất kể lão đầu này là ai xem ra mục đích thực sự của hắn chỉ là muốn giáo huấn cổ Tâm Vũ một phen, cũng không có muốn lấy đi Tử Tinh Ngọc Tủy này. Ngoài ra lão đầu này còn sớm đã phát hiện ra mình, hơn nữa còn nhìn ra mình là bởi vì Tử Tinh Ngọc Tủy kia đến... Cho nên mới đem Tử Tinh Ngọc Tủy đặt ở bên cạnh mình... Hổ ca mơ hồ một hồi lâu mới lắc đầu nói: "Bất kể là ai, nhưng Tử Tinh Ngọc Tủy này cũng là thứ tốt". Nhìn Tử Tinh Ngọc Tủy trước mắt Hổ ca thật sự có chút ít do dự. Có nên đem về cho Sở Dương hay không đây? Hay là mình trực tiếp trung gian kiếm lời? Hừ, dù sao hắn đã bán đi rồi, bây giờ là người khác tặng mình! Hổ ca vừa nghĩ như vậy thì chợt cảm thấy tâm thần sảng khoái, yên tâm thoải mái há miệng wow hô! Bốn cái móng vuốt ôm lấy Tử Tinh Ngọc Tủy sưu sưu sưu... trên người hắn dâng lên một trận sương mù. Chỉ một khắc, cả khối Tử Tinh Ngọc Tủy đã hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một đám phấn vụn. Hổ ca quệt quệt mồm rồi hài lòng biến mất. Sau khi nó biến mất, lão nhân áo xanh lại từ trong không khí bỗng nhiên thoáng hiện ra, hắn nhìn nơi Hổ ca mới vừa rồi đứng mà cau mày trầm tư nói: "Đây rốt cuộc là Linh Thú gì mà ngay cả ta cũng chưa từng thấy... Quả nhiên là thú vị cực kỳ... Hơn nữa bản ý của ta là để cho thằng này đem Tử Tinh Ngọc Tủy mang về thằng này lại đem Tử Tinh Ngọc Tủy ăn". Hổ ca hoàn toàn tình nguyện hiểu sai ý. Người ta đoạt lại trả lại cho Sở Dương, dù sao là cổ Tâm Vũ ép mua ép bán. Lão giả nắm bắt tới tay mà cũng không muốn chiếm lấy tiện nghi này, vừa lúc này con mèo nhỏ từ chỗ Sở Dương bên kia theo dõi tới nên để cho nó mang về. Không ngờ rằng Hổ ca trực tiếp cho rằng đó là vật vô chủ, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai ăn luôn... Trong Phách Mại Đường Hải Dương Ba có chút rơi vào tình huống khó xử. "Nếu là hắn... Giới thiệu, như vậy khoản mua bán này tự nhiên là sẽ không có vấn đề. Chúng ta không nên hỏi nhiều. Ngôn đại tướng tạo ra tất có đạo lý". Hải Dương Ba có chút lúng túng, hỏi tới hỏi lui, cuối cùng lại hỏi thăm mấy câu... Cái này giống như là mình hết toàn lực đánh ra một quyền nhưng lại đánh vào một thiết bản căn bản không cách nào rung chuyển được. Đông Hoàng Thiên quan phủ từ trước đến giờ rất kiêng kỵ loại chuyện này. Đến đây thì Sở Dương trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Chiến dịch này đánh thắng rồi! Chỉ cần hai người kia tin, trên căn bản chẳng khác nào là tất cả mọi người đều tin. Hơn nữa Phách Mại Đường này từ nay về sau sẽ không có người nào dám đến đây tìm phiền toái, ít nhất là tạm thời sẽ không có người tới tìm phiền toái. Không trách Sở Dương tiểu tâm cẩn thận như vậy, thật sự là hắn hiện tại là một cái xác không thôi... "Ừ, đa tạ Sở thần y đã thẳng thắn cho biết, giải được nghi ngờ trong lòng bọn ta, chẳng qua là lão hũ cùng Tuyết tiên tử hẹn thần y kì thực là có một việc khác muốn cùng Sở thần y thương lượng". Hải Dương Ba thở phào một cái nói. Trong khẩu khí ngoại trừ đã khôi phục hòa ái lúc trước mà càng thêm mấy phần thận trọng, vốn cho là chuyện này chỉ cần nói một tiếng, nếu Sở Dương không thức thời không đồng ý như vậy mình dứt khoát mạnh mẽ dẫn người đi cũng không có gì lớn. Nhưng bây giờ nhìn lại, chuyên mạnh mẽ mang đi như vậy hiển nhiên là không thông rồi. Không từ mà biệt nếu là Ngôn Như Sơn biết mình lấy thủ đoạn cường ngạnh đối phó với ân nhân cứu mạng của hắn, hắn quyết sẽ không dễ dàng buông tay. Mà sau lưng Ngôn Như Sơn chính là đại biểu cho chính phủ thế lực, chẳng qua là lực ảnh hưởng của bản thân Ngôn Như Sơn, coi như là Hải Dương Ba cũng phải nghĩ kĩ, không nên trêu chọc vào vẫn tốt hơn, trêu chọc vào thế lực như vậy thật sự là không đáng giá. Sở Dương nói: "Tiền bối quá khách khí rồi, xin hỏi tiền bối muốn thương lượng chuyện gì đây? Mời cứ việc nói đi, chỉ cần là chuyện ở trong năng lực phạm vi của vãn bối thì quyết không làm cho tiền bối thất vọng ừ, giai đoạn thứ hai đã khai hỏa, một con cá lớn mắt thấy sẽ phải mắc câu rồi... Sở Dương ngoài miệng cung kính, trên mặt hòa ái nhưng trong lòng tựa hồ như thấy được một con cá lớn đã nuốt môi rồi. Lão tử giết chết ngươi! Hải Dương Ba trầm tư hồi lâu rồi quyết định thẳng thắn nói: "Ở trong quá trình đấu giá, từng có hai gã thiếu niên áo trắng mang kiếm ra... hai thiếu niên kia lão hũ muốn đem thu làm đệ tử, không biết Sở thần y có chịu từ bỏ những thứ mình yêu thích không!?". Sở Dương trong mắt phút chốc nổi lên dị thường quang thải nói: "Thu làm đệ tử? Ý của tiền bối là muốn đem hai người bọn họ thu vào Lăng Tiêu Môn sao?". "Chính xác, chính là như vậy". Hải Dương Ba có chút giật mình, vị Sở thần y này sao lại kích động như thế? Bất quá, bất kể bởi vì sao, bộ dạng dường như không quá giống là không muốn! Hải đại trưởng lão hiện tại lại có chút ít lo lắng, e sợ Sở Dương nói ra lời cự tuyệt làm cho hắn tiến thối lưỡng nan không thể nào lựa chọn. Sở Dương khuôn mặt hăng hái bừng bừng, ha hả cười nói: "Cái này... Hải lão, nếu ngài có phần coi trọng, nhìn trúng bọn hắn, tự nhiên đó là phúc khí của bọn hắn rồi, chẳng qua là... Nếu muốn thu đệ tử, thu thêm mấy người nữa chắc cũng không sao chứ?". Hải Dương Ba theo bản năng nói: "Đúng, thật sự là không việc gì. Nhưng nếu có tư chất thì còn có thể, nếu là quá kém". Thầm nghĩ thằng này rốt cuộc là tại sao thế. "Ha ha, vậy thì tốt, thật tốt quá". Sở Dương nóng bỏng nói: "Hải lão, người xem tư chất của ta như thế nào, có phải cũng có thể bái nhập Lăng Tiêu Môn hay không đây?". "Ngươi hả?". Hải Dương Ba đối với việc Sở Dương đột nhiên tự đề cử mình thì rất kinh ngạc, hắn chẳng thể nghĩ tới Sở Dương có thể đột nhiên nói như vậy, lúc trước mặc dù đối với lai lịch của Sở Dương cùng với một loạt kinh nghiệm gần đây của hắn có chỗ hiểu rõ nhưng đối với thực lực cùng với tư chất của Sở Dương cái gì đó thì lại không có ấn tượng gì cho lắm, cho tới giờ khắc này vẫn thế. Cẩn thận xem xét qua tư chất của hắn vậy. Hải trưởng lão tùy ý thoáng nhìn qua thì thấy quanh người Sở Đại thần y cũng không có nồng đậm linh khí tụ tập bèn thô sơ giản lược phán đoán, tư chất người này chỉ sợ cũng có hạn nếu là đặt tại lúc bình thời thì trực tiếp cự tuyệt ngay, nhưng hiện tại chính là có việc cầu người, vô luận như thế nào cũng không có thể trực tiếp cự tuyệt, hắn đành nhíu mày nói: "Sở thần y coi trọng bổn môn như thế, cũng là vinh hạnh của bổn môn, mời thần y đưa tay ra ngoài để ta nhìn xem tư chất của ngươi có thích hợp hay không. Hắn thầm nghĩ nếu là cũng tạm được thì còn có thể, thu vào Lăng Tiêu Môn cũng không tồi vì còn có thể mang theo hai thiên tài, khoản mua bán này cũng không lỗ, thậm chí coi như là đồ bỏ đi ta cũng nhận vậy, ít nhất Sở thần y này vẫn là ân nhân cứu mạng của Ngôn Như Sơn, rất có giá trị lợi dụng. Huống chi bản thân hắn còn có một tay hảo y thuật... Chuyên trị bệnh kín. Sở Dương cao hứng vươn tay ra nói: "Hải lão ngài hảo hảo xem đi, ở dưới hạ vị diện, thật là nhiều người nói ta là thiên tài trong thiên tài! Tốc độ tu luyện mau kinh người! Ngài nếu đem ta thu vào Lăng Tiêu Môn, ta nhất định có thể đem Lăng Tiêu Môn phát dương quang đại". Hắn nói còn chưa dứt lời thì chỉ thấy Hải Dương Ba đang cầm tay mình mà mặt biến sắc. Chỉ thấy Hải Dương Ba một tay còn đặt trên mạch môn Sở Dương, không có chút dấu hiệu mà hai mắt trực tiếp lôi ra ngoài, nếu như không có hốc mắt cản trở lại thì con ngươi tuyệt đối đã bay ra ngoài rồi mà miệng cũng không có chút hình tượng nào há hốc ra. Trên mặt da thịt biến dạng, thậm chí ngay cả lỗ mũi cũng vẹo qua một bên. Rõ ràng chính là cực kỳ khiếp sợ. Tuyết tiên tử mặt nhăn mày cau thầm nghĩ: Sao thế?! Chẳng lẽ Sở Dương này tư chất thật sự cường đại đến mức nghịch thiên sao? Ngay cả Hải Dương Ba cũng khiếp sợ như vậy, nếu là như vậy thì phần tư chất này sợ rằng tuyệt đối sẽ không thua kém gì Mạc Khinh Vũ! Nếu là thật sự như vậy thì há có thể để cho Lăng Tiêu Môn chiếm được tiện nghi? Chẳng lẽ Hồng Trần Như Mộng Hiên ta không thể thu được đệ tử sao? Chẳng qua là ta làm sao không có nhìn ra được? Làm sao ngay cả dấu hiệu tụ linh khí cũng không có đây, chẳng lẽ cái loại tư chất này phải ấn mạch thì mới có thể xác định được sao. Nhất định là như vậy rồi, nếu không thì Hải Dương Ba tuyệt đối sẽ không đến nỗi khiếp sợ đến bực này. Nghĩ đến chỗ này Tuyết tiên tử vung ống tay áo trắng như tuyết lên, bàn tay ngọc thơn thơn cũng ấn lên uyển mạch Sở Dương mà vận công xem xét. Nhất thời Thân thể mềm mại của Tuyết tiên tử cũng run rẩy, một đôi mắt phượng cũng nhất thời trợn trừng, cái miệng nhỏ cũng há ra, không thể ngậm vào được. Bộ dáng kia, căn bản là không khác gì Hải đại trưởng lão! Rung động, chân chính rung động! Thật sự là quá rung động đi! Sở Dương dương dương đắc ý nói: "Như thế nào? Rung động sao! Tư chất của ta làm cho các ngươi phải rung động đi!? Lấy tư chất của ta, bất kể là tiến vào Hồng Trần Như Mộng Hiên hay là tiến vào Lăng Tiêu Môn, tuyệt đối sẽ là đệ tử trọng yếu nhất, là trọng điểm bồi dưỡng nói thêm cho các ngươi một điểm nữa, đó là tốc độ tu hành của ta nhanh vô cùng, tuyệt đối là có thể trong thời gian ngắn nhất đạt tới thành tựu cao nhất, thật đó đây cũng không phải là ta nói mạnh miệng đâu". Hải Dương Ba cùng Tuyết tiên tử ngây ngốc, người này nhìn người kia mà miệng không khép lại được. hết lần này tới lần khác chính là nói không rõ ràng trong lòng của mình rốt cuộc là có loại cảm thụ gì! Trong khi đó đồ bỏ đi này, tên phế vật này lại còn đang tự biên tự diễn nói khoác... Mẹ mày! Trong lòng hai người đồng thời mắng to! Không nhịn được, thật sự là không nhịn được! Tư chất của ngươi như vậy... lại còn muốn vọng tưởng trở thành đệ tử trọng yếu? Trọng điểm bồi dưỡng? Trọng yếu nhất?! Muốn như vậy chẳng phải là muốn lên trời sao? Phi! Tư chất của ngươi... Coi như là đem tất cả linh đan diệu dược ở Cửu Trọng Thiên Khuyết cho ngươi sử dụng thì ngươi cũng tuyệt đối không thể thành được một cao thủ, thu ngươi nhập môn chính là mất mặt, mất mặt đến mức vô tiền khoáng hậu, khoáng cổ tuyệt kim, biển cạn đá mòn, thiên băng địa liệt... "Thật sự là không nghĩ tới". Hải Dương Ba buông tay ra, thở dài một tiếng nói: "Cõi đời này lại thật sự có được bực tư chất này!". "Thật sự là không nghĩ tới. Thật lòng không nghĩ được". Tuyết tiên tử cũng rút tay về thở dài nói: "Thượng thiên tạo vật chi kỳ, quả nhiên là quỷ phủ thần công, không có gì không có". "Như thế nào?". Sở Dương tràn đầy hy vọng hỏi: "Hai vị sư phụ các ngươi tính toán để ta lạy người nào đây? Nếu thật sự nhìn ta thuận mắt thì hay là cùng thu ta làm đồ đệ đi, ta sẽ không để ý đâu!". Nhưng chúng ta để ý! Đây là lúc hai người cùng chung tiếng lòng! "Khụ khụ, lấy tư chất của tiểu huynh đệ ngươi, lạy Hải lão làm sư phụ là thích hợp nhất, tông môn chúng ta thủy chung vẫn lấy nữ làm chủ, thu tiểu huynh đệ nhập môn chẳng qua là làm trễ nải thiên phú của tiểu huynh đệ". Tuyết tiên tử vội vàng nói. Lời này nếu như bị những người khác nghe được thì có thể kinh hãi té ngã, đường đường Hồng Trần Như Mộng Hiên, Hồng Trần Như Mộng Hiên luôn luôn nhất tâm cao khí ngạo lại cũng có lúc thừa nhận không bằng môn phái khác! Nhưng giờ phút này đã là lúc đạo hữu khống chế thì bần đạo chết nên Tuyết tiên tử ánh mắt cũng không nháy đem Lăng Tiêu Môn đầy ra. "đâu có, đâu có". Hải Dương Ba lắc đầu liên tục, thấy Tuyết tiên vô lại như thế thì cơ hồ gấp đến độ trên trán đổ mồ hôi nói: "Lấy tu vi tầm thường của tiểu lão nhi này, nào có thể làm được sư phụ của Sở huynh đệ chứ... Đại tài như vậy thì cũng chỉ có tiền bối cao nhân như Tuyết tiên tử mới đủ tư cách điều giáo, tu hành nhất đạo, đạt giả vi tiên, thủ trọng tu vi, là nam hay nữ đâu có quan hệ gì, không phải là lão hũ không chịu mà thật sự là sợ làm trễ nải tương lai của Sở huynh đệ thôi!". Không nghĩ tới Hải đại trưởng lão còn không nể mặt hơn, hắn tu vi cố nhiên không bằng Tuyết tiên tử nhưng hai người cũng là cùng thế hệ, vì dứt bỏ người nào đó mà trực tiếp đem Tuyết tiên tử tôn thành tiền bối cao nhân, phải nói là hy sinh không nhỏ! Đến đây thì hai người đều tàn bạo liếc nhau một cái. Trong lòng đồng thời tức giận mắng: tên vô liêm sỉ này thật không nói nghĩa khí! "Như vậy". Sở Dương tràn đầy hy vọng nói: "Ta rốt cuộc là nên đi theo người nào đây? Lựa chọn này quá gian nan đi! Trời ban cơ hội tốt cho ta hai cái lựa chọn, thuận ý anh thì mất lòng chị, quá khó khăn cho ta rồi!". Quá khó khăn vì ngươi rồi? Hai người cùng thống khổ cúi đầu. Đi theo người nào đây? Con mẹ nó, ngươi đi theo ai thì vẫn là một siêu cấp phế vật rồi! Đừng bảo là cho ngươi tài liệu tu luyện, coi như là cho ngươi một miếng cơm ăn cũng cảm thấy siêu cấp lãng phí. Đó căn bản là phạm tội! Là phạm tội đối với tông môn! Là phạm tội đối với tu hành! Tuyết tiên tử triệt triệt để để hết hy vọng rồi. Nghe Mạc Khinh Vũ nói Sở Dương này tốc độ tu luyện đó là siêu cấp nhanh... Ai, nếu 'Siêu cấp mau' theo nghĩa kia thì cũng xác thực là thiên tài rồi. Không nghi ngờ chút nào, trong số các phế vật thì hắn hoàn toàn xứng đáng là tuyệt đại Vương giả! "Khụ khụ khụ". Hải Dương Ba ho khan thật lâu, mới nói ra được: "Cái này... Cái kia... Sở thần y... Ngài... Khụ khụ khụ... Ngài, cái tư chất này có chút đặc thù. "Đặc thù hả?". Sở Dương vui mừng nói: "Có phải là siêu cấp tốt không? Nhất định là như vậy rồi!". Hải Dương Ba bi phẫn ngẩng mặt nhìn trời, thở hổn hển ba ngụm khí rồi nói: "Đúng, cũng là siêu cấp tốt nhưng chúng ta thật sự không thể thu ngài làm đồ đệ... bởi vì tư chất của ngài thật là tốt quá, đi theo chúng ta sợ rằng sẽ trì hoãn ngài, ta cân nhắc một chút, chẳng những là ta mà thậm chí ngay cả Tuyết tiên tử cũng không đủ tư cách dạy ngài". Hải Dương Ba khẩu khí rất tôn kính, ngay cả từ "Ngài" cũng dùng đến Không tôn kính cũng không được! Thật con mẹ nó, Hải Dương Ba trong lòng tức giận mắng to: lần này xuất môn thật là khai môn đại cát. Lại có thể gặp được một cái 'Thiên tài'ba nghìn vạn năm cũng không xuất hiện một lần này, ta có thể không tôn kính sao? Dám không tôn kính, vạn nhất hắn chọn ta thì làm sao bây giờ? Đây là việc mất thể diện cho sư môn, làm cho cả Lăng Tiêu Môn hổ thẹn. Vinh nhục của 1 cá nhân đã là cái gì chứ? Thể chất bực này quả thực là trong lịch sử nhân loại cho tới nay chưa từng xuất hiện qua, đúng là siêu cấp nhân vật! gặp phải nhân vật như vậy, ta sao không dám thành thật thán phục Thượng Thiên tạo vật chi thần kỳ. "Trì hoãn ta hả?". Sở Dương như có điều suy nghĩ, nói: "Xem ra tư chất của ta đúng là vô cùng tốt rồi?". "Đúng Từ cổ chí kim chưa từng gặp! Trên trời dưới đất ngài tuyệt đối là độc nhất nhân!". Hải Dương Ba nói những lời này tuyệt đối là xuất phát từ chân tâm! "Ha ha ha". Sở Dương từ đáy lòng sung sướng nở nụ cười, cười đến được mức kêu la vui vẻ. Tuyết tiên tử khóe miệng không nhịn được nhếch lên, sau đó vừa kéo ra, sau đó lại nhếch lên... Rốt cục không nhịn được quay đầu đi chỗ khác. Thật sự là khó nhịn được, nếu như ở lúc bình thường, mới vừa rồi khi Hải trưởng lão nói câu "Không đủ tư cách" kia. Tuyết tiên tử sẽ trực tiếp trở mặt nhưng hiện tại thì không sao. Thậm chí còn đồng ý tiếp nhận phần "Thiện ý" này của Hải trưởng lão. Chỉ cần có thể thoát khỏi được siêu cấp phiền toái này thì không đủ tư cách có sao đâu! Bất quá nói cách khác, muốn đem "Thiên tài" bực này điều giáo thành công thì dường như đúng là mình không đủ tư cách thật nhưng cũng không tính là xấu hổ! Sau khi hưởng thụ lời tán dương 'chí cao vô thượng", Sở Dương rất dứt khoát đánh nhịp nói: "Người đâu Bảo Kim Phong cùng Ngân Phong đi vào nga, để cho mấy người bọn họ cũng tới đây đi, chỉ có hai người thì ít sự lựa chọn quá, đúng rồi, nhớ để cho mấy nữ hài tử kia cũng tới đây, Hồng Trần Như Mộng Hiên thu đồ đệ trọng điểm là nữ mà". Vừa nói hắn vừa quay đầu hướng về Tuyết tiên tử cùng Hải Dương Ba nói: "Không dối gạt hai vị, chỗ này của ta hài tử thật không ít. Hai vị nếu thích nhìn thì không ngại chọn thêm mấy người nữa, hai đứa thật sự là ít quá". Hắn thở dài một hơi, nói: "Hai vị tới lần đầu mà chọn được có hai người thì không ổn, Sở Dương ta cũng là này sĩ diện, thật sự là không có thể diện nếu xảy ra chuyện như vậy Hải Dương Ba cùng Tuyết tiên tử khóe miệng co lại. Ngươi con mẹ nó thúi lắm, thiên tài như vậy có thể gặp được một cái người đã là may mắn lắm rồi, lần này một mạch đụng phải hai tên đã là xưa nay chưa từng có rồi, ngươi lại còn tính toán cho chúng ta chọn lựa thêm mấy người nữa? Ngươi cho rằng đó là rau cải trắng sao? Nếu như không là bởi vì mấy hài tử kia, nếu như không phải là tiểu tử ngươi vận khí tốt có Ngôn Như Sơn làm chỗ dựa thì chỉ bằng vào cái thể chất bỏ đi kia ngươi đủ chết một trăm lần rồi! Ngươi còn đâu cái thể diện kia nữa... Với tư chất này của ngươi còn muốn thể diện sao? Mặt mũi sao? Ta kháo, mẹ nó... Chân chính hết chỗ nói rồi. Chẳng qua là ngoài miệng vẫn phải đáp ứng nói: "Đây là điều dĩ nhiên, nếu có người tư chất thích hợp, chúng ta tự nhiên là cầu còn không được. Có thêm mấy lựa chọn nữa tất nhiên là càng tốt!". Vừa nói chuyện xong thì phía ngoài huyên náo thanh âm đã vang lên, nhưng ngay sau đó có người nói: "Gia chủ, bọn họ đã tới để cho bọn họ cùng đi vào sao? đ "Ừ, tất cả vào đi". Sở Dương ngông nghênh nói. Ngay sau đó, mấy tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên rồi năm tên thiếu niên áo trắng, năm tên Bạch y thiếu nữ cúi đầu hiểu nhau đi vào. Đám thanh thiếu niên này tuổi đều khoảng mười một mười hai tuổi, lớn nhất cũng không cao hơn mười ba mười bốn tuổi. Dung nhan mặc dù không thể nói là tuấn tú nhưng ai nấy, khuôn mặt nhỏ bé cũng lộ ra vẻ trắng hồng, rất khỏe mạnh. Theo mười người đi tới, Tuyết tiên tử cùng Hải Dương Ba rõ ràng cảm giác được, ở trong phòng khách này, linh khí bắt đầu chậm rãi sôi động lên. Riêng chỉ phần linh khí biến hóa này đã có thể chứng minh, trong những hài tử này dường như không ít tên bất phàm. Chẳng lẽ thật sự có thêm mấy người có thể đào tạo được? Hai người đặt chén trà xuống mà quay đầu nhìn lại. Sở Dương ân cần giới thiệu nói: "Hai vị tiền bối mời nhìn, năm tên tiểu huynh đệ, năm tên tiểu muội muội này tư chất như thế nào? Ta nghĩ tư chất của bọn hắn hẳn là cũng không tệ, cho dù không bằng ta thì cũng có thể là trên trung bình, có chọn được không!". Hải Dương Ba cùng Tuyết tiên tử cũng không nói gì. Bởi vì bọn họ vừa rung động! Bởi vì bọn họ giờ phút này đã vừa bị chấn động không nói ra lời. Cơ hồ chính là hoài nghi mình đang nằm mơ! Không! Coi như là nằm mơ, cũng tuyệt đối sẽ không có đẹp như vậy mộng. Giấc mộng này cũng quá đẹp đi. Quá không thật đi!