Quyển 7 - Chương 560: Thật kỳ quái, ta bị làm sao vậy?
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Phong Lăng Thiên Hạ03-07-2023 11:38:39
Ngay trong tối hôm Sở Dương thành công chạy ra khỏi Lệ gia.
Đám thị nữ chầu chực bên ngoài đột nhiên nghe thấy từ bên trong truyền ra một tiếng rên rỉ nho nhỏ.
Chẳng lẽ là Tử đại nhân tỉnh? Vậy bây giờ chúng ta đi vào... Chắc sẽ không sao rồi.
Đang trù trừ thì chỉ nghe thấy bịch một cái, tựa hồ có người từ trên giường rớt xuống, tiếp đó lại một thanh âm vang lên: "Ôi mẹ ơi... Kẻ nào nhét lão tử vào gầm giường..." Sau đó chính là tiếng rên rỉ.
Tiếp đó, lại một thanh âm nói: "Ta thế nào lại nằm ở đây? Đây là nơi nào?"
Người bên ngoài nghe mà không hiểu chuyện gì: Đây là chuyện gì vậy?
Tiếp đó, một thanh âm kinh hãi truyền ra: "Ta ta ta... râu của ta đâu?
"Râu của ta chạy đi đâu rồi?"
"Trời ơi... kẻ nào đánh ta ngất xỉu? Kẻ nào trộm râu của ta rồi?"
Mấy người bên ngoài nghe mà quay sang nhìn nhau: Thật hết chỗ nói rồi, râu của ngươi... Ai trộm chứ? Chẳng lẽ nó là báu vật sao?
Sau đó mọi người lập tức giật mình: Đây... Đây không phải là thanh âm vị lão y sư ra ngoài hái thuốc kia sao? Thế nào...
Vừa nghĩ tới đây, chỉ nghe thấy trong phòng ầm ầm một trận, tiếp đó, lại thấy một người vừa lăn vừa bò ra ngoài, quỳ rạp trên mặt đất ngẩng mặt lên khóc hỏi: "Đây là chuyện gì?"
Mọi người cả kinh, hai mắt lập tức trừng lớn: Đây chẳng phải là người trẻ tuổi, một trong hai vị y sư hôm qua sao? Vậy là cả ngày hôm nay hắn vẫn luôn ở trong phòng chiếu cố Tử đại nhân? Mặc dù không có thanh âm truyền ra, nhưng hắn ở bên trong đó một ngày không ăn không uống, tất cả mọi người đều bội phục sự chuyên nghiệp của hắn. Như thế nào lại biến thành cái dạng này?
Tiếp đó, bên trong lại vang lên tiếng bịch bịch, lại một người bò ra, thò đầu qua cửa, ngẩng đầu khóc không ra nước mắt: "Đây là chuyện gì? Râu của ta đâu?"
Các vị thị nữ vừa nhìn, lập tức tập thể hóa đá!
đôi mắt mỹ lệ vào giờ khắc này gần như muốn rơi ra khỏi hốc mắt!
Đây... Đây không phải là lão y sư ra ngoài hái thuốc sao? Đây... Đây là chuyện gì? Trên cằm trống trơn, bộ râu dài đẹp đẽ hiện tại đến một cọng cũng chẳng còn...
Đưa mắt nhìn nhau, tất cả mọi người đều kinh hãi giống như gặp quỷ!
Thật lâu sau, một tiếng kêu kinh hãi vang vọng bầu trời đêm!...
"Phế vật! Quả thực chính là phế vật!" Lệ Vô Ba tức tới lệch mũi, trừng mắt nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống hai tên y sư trước mắt: "Người đâu? Đi đâu rồi? Hả? Hai người các ngươi là tượng đất hả... Một người sống sờ sờ thân chịu trọng thương, lại có thể biến mất ngay trước mắt hai người các ngươi. Không ngờ các ngươi còn ngủ?"
Vị y sư kia mơ mơ màng màng, đến bây giờ còn không biết chuyện gì xảy ra: "Đúng nha... Người đâu? Tử đại nhân chạy đi dâu rồi... Thương thế của hắn rất nặng..."
Tên còn lại ấp úng biện giải: "Chúng ta không có ngủ..."
Hai người lập tức câm như hến.
"Nói đi! Hai tên hỗn trướng các ngươi! Đến rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Lệ Vô Ba khí xộc lên não, tóc tai tức tới dựng đứng cả lên.
Mẹ nó, để các ngươi coi người, bây giờ người biến mất... Mỏ tử tinh của ta phải làm sao bây giờ?
Hai người lập tức tới sợ run cả người, trong lòng oán thầm. Mẹ nó, vừa mới một khắc trước còn bắt chúng ta câm miệng, bây giờ lại trách chúng ta không nói lời nào... Chúng ta rốt cuộc phải nghe câu nào? Ngươi có quá khó hầu đó...
Nơm nớp lo sợ kể lại mọi chuyện một lần, Lệ Vô Ba càng nghe càng hồ đồ, càng nghe càng buồn bực, càng nghe càng nổi giận lôi đình: "Không cần nói tiếp nữa! Hai người các ngươi là đồ ngu ngốc! Có phải muốn tức chết ta phỏng?"
Hai vị y sư ủy khuất cực kỳ. Ngươi rốt cuộc là muốn ta nói hay là không nói nữa...
"Có thể là người ngoài thừa dịp Tử Tiêu Yên trọng thương, đả thương người của chúng ta, sau đó cướp Tử Tiêu Yên đi không?" Lệ Thông Thiên đứng bên cạnh nhíu mày.
"Không thể nào!" Lệ Vô Ba quả quyết phủ nhận: "Ở xung quanh, ta đã an bài tám vị chí tôn lục phẩm, hai vị chí tôn thất phẩm... Nếu thật sự có loại chuyện này, bọn họ tuyệt đối không thể không phát hiện ra một điểm động tĩnh!"
Hắn cười âm trầm: "Nếu đã quyết định vàL chuẩn bị kế hoạch, làm sao lại không có phòng bị?"
"Gia chủ, nếu không phải là địch nhân cướp đi... Vậy xem ra... vị Tử Tiêu Yên kia, chỉ sợ là mượn cơ hội này để kim thiền thoát xác, đào tẩu... nhưng nếu nói như vậy, điều kiện tiên quyết chính là thương thế của hắn phải là giả. Chỉ là, đây là vì cái gì?" Bên cạnh, một vị lão giả râu tóc bạc phơ, vuốt râu nói.
Vị thủ tịch y sư quỳ trên mặt đất hôm mộ nhìn bộ râu kia: Ta vốn cũng có... nhưng trong một đêm mất sạch rồi...
Lệ Vô Ba nóng nảy nói: "Nhưng vì sao hắn đào tẩu?"
"Cái này... Không thể hiểu được..." Lão giả kia nhíu mày: "Việc này thật sự rất kỳ quái, bây giờ hắn đào tẩu, cũng chỉ khiến Lệ gia chúng ta tổn thất bốn trăm vạn tử tinh, không hơn... Hơn nữa chính hắn cũng không lấy được gì..."
Nói tới câu " Không lấy được gì", Lệ Vô Ba đột nhiên rùng mình một cái, lẩm bẩm: "Không lấy được gì? Nếu không lấy được gì, hắn sẽ rời đi sao?"
Hắn đứng lên, đi đi lại lại: "Nếu như là tự hắn đào tẩu, vậy chỉ có một cách giải thích: Hắn không muốn hợp tác với chúng ta. Nếu không muốn hợp tác với chúng ta, vậy hắn tới đây, chính là muốn lấy thứ gì đó... Sau đó chơi chúng ta một vố rồi chuồn... Nếu như hắn giả thương, không chiếm được gì chắc chắn hắn sẽ không đi... Nếu hắn đi rồi, vậy khẳng định là đạt được mưu đồ!... Nhưng hắn chiếm được cái gì?"
Lẩm bẩm nói một tràng, sắc mặt Lệ Vô Ba càng lúc càng khóc coi.
"Nếu hắn lấy được thứ gì, hắn chỉ có thể lấy được ở những nơi hắn từng ở... Mà trong khoảng thời gian này, chúng ta giám th nghiêm mật, hắn chỉ ở nơi này và mỏ tử tinh!"
"Nơi này cái gì cũng không có... Chỉ nên hắn sẽ không lấy được gì... Vậy khả năng duy nhất chính là..."
Theo Lệ Vô Ba suy luận, sắc mặt mọi người lập tức trắng bệch.
Chẳng buồn trừng phạt hai vị y sư, Lệ Vô Ba đứng phắt dậy, vội vàng chạy ra ngoài: "Đi mỏ tử tinh!"
Mọi người đều đuổi theo, bóng người chớp động không ngừng, trong phút chốc đã biến mất sạch.
Hai vị y sư gãi gãi đầu đứng lên, hoàn toàn hồ đồ, vừa rồi gia chủ nói một hồi, ta thế nào nghe không hiểu...
Các vị chí tôn vội vàng bay nhanh, ai nấy đều phát huy tốc độ cao nhất, quả thực là nhanh như điện chớp, chỉ trong phút chốc đã chạy tới mỏ tử tinh, hùng hổ xông vào.
Lệ Thanh Lưu nhận được tin tức, vội vàng chạy tới: "Gia chủ, xảy ra đại sự gì?"
"Xảy ra đại sự gì?" Ánh mắt Lệ Vô Ba sắc bén nhìn hắn: "Ngươi không biết?"
Lệ Thanh Lưu trợn mắt líu lưỡi, hoàn toàn không hiểu ra sao: "Cái... này? Ta ta ta... nên biết sao?"
Lệ Vô Ba nhíu mày: "Mỏ không gặp chuyện gì chứ?"
Lệ Thanh Lưu càng thêm hồ đồ: "Hả? Không có..."
"Tử tinh không bị trộm?" Lệ Vô Ba nhíu mày.
"Tuyệt đối không có!" Lệ Thanh Lưu nghiêm nghị: "Ta lấy đầu trên cổ đảm bảo!"
"Ngươi đảm bảo cái chim!" Lệ Vô Ba không nhịn được nữa phun ra một câu chửi tục, mất kiên nhẫn khoát tay chặn lại: "Mở khổ phòng!" Hắn xem như đã nhìn ra, kẻ này cũng như đang nằm mơ.
Nhịn không được trong lòng thở dài: Gia tộc lớn như vậy, thế nào mà không tìm ra được vài người bày mưu nghĩ kế...
Lệ Thanh Lưu liên tục vâng dạ, vội vàng dẫn đường phía trước.
Khổ phòng mở ra.
Nhìn Tử tinh bên trong chồng cao như núi, mọi người đều cảm thấy tắt tiếng, không có chuyện gì... Rốt cuộc là vấn đề nằm ở chỗ nào?
Chuyện này thật đúng là cực kỳ kỳ quái.
Lệ Thanh Lưu cười nịnh bợ, nói: "Gia chủ, tử tinh đều ở nơi này, một khối cũng không thiếu!"
Lệ Vô Ba bắt đầu vò đầu bứt tai: Chuyện nhất định là có! Hơn nữa tuyệt đối là chuyện lớn! Nhưng... Rốt cuộc là nó nằm ở chỗ nào? Thế nào... mà không phát hiện được cái gì.
Toàn gia tộc, đến một con muỗi cũng không thiếu... Chẳng lẽ Tử Tiêu Yên chỉ thuần túy tới giỡn một phen? Nhưng hắn hao hết tâm tư làm như vậy, làm sao có thể... trắng tay rời đi?
"Khụ, bất quá kể cũng lạ. Hai ngày nay, tử tinh khai thác dễ hơn nhiều, số lượng khai thác cũng tăng lên... Tựa như đá mềm ra vậy..." Lệ Thanh Lưu cười ha hả: "Đây là chuyện vui lớn rồi!"
"Đá mềm ra?" Ánh mắt Lệ Vô Ba ngưng trọng, quay đầu phắt lại, ánh mắt sáng quắc.
"Đúng... Đúng là vậy..." Lệ Thanh Lưu liên tục gật đầu, thần tinh mơ hồ.
Lệ Vô Ba nhíu mày, chậm rãi bước đi, vận khởi tu vi điều tra, đột nhiên ánh mắt lăng lệ: "Ta thế nào lại cảm thấy... Thiên địa linh khí nơi này trở nên thưa thớt?"
Tất cả mọi người không phát giác, nghe vậy mới vận công thử, không khỏi đều kinh ngạc: "Kỳ quái! Đúng là vậy..."
Nơi này luôn là địa phương tập trung nhiều linh khí nhất, lấy không hết dùng không cạn, nhưng lần này vừa vận công đã rõ ràng cảm nhận được, linh khí không chỉ ít đi mà còn pha tạp không tinh khiết, hoàn toàn không giống lúc trước.
"Xuống mỏ!" Cảm giác mơ hồ trong lòng Lệ Vô Ba càng lúc càng nặng.
Mọi người lại vội vàng tiến vào dưới mỏ, đi tới trước cái lỗ hổng mà Tử đại nhân khai thác ra lúc trước, cẩn thận xem xét, nhưng cũng không nhìn ra manh mối gì...
"Không có vấn đề mà..." Lệ Thanh Lưu cười bồi.
"Không có vấn đề..." Lệ Vô Ba tiến tới, đưa tay áp sát bức vách, vận công cảm ứng.
Nhưng bàn tay vừa mới áp lên, còn chưa kịp vận công, đột nhiên xoạt một tiếng, đá đã vỡ thành tăng rơi xuống
Ba một tiếng, rơi xuống trước chân Lệ Vô Ba, vỡ nát.
Mười vị chí tôn cùng trợn mắt há hốc miệng: Đây... Đây là chuyện gì?
Cái bức vách này, không phải là ngay cả cửu phẩm chí tôn cũng khó tổn hại sao?
Thế nào...
Lệ Vô Ba vẫn còn không dám tin, thử đưa tay chạm vào một cái, rầm một tiếng, lại vỡ một mảng lớn...
Trong lòng Lệ Vô Ba đột nhiên nghĩ tới một khả năng, đột nhiên cả người run run, nhìn cái động lớn trước mặt, hô hấp dồn dập, hai mắt trừng lên, đột nhiên rống to một tiếng, vỗ ra một chưởng!
"Gia chủ, đừng! Cẩn thận bị thương... Ta fuck! Tại sao có thể như vậy... Trời ơi..." Các vị chí tôn đang nhắc nhở, nhưng chuyện diễn ra trước mắt lại khiến bọn họ trợn mắt há hốc miệng như gặp quỷ!
(Trời sập địa sụp)
Tất cả mọi người đều cảm thấy không thể tin tưởng nổi. Một chuyện không thể ngờ nhất... đã xảy ra!
Chỉ thấy Lệ Vô Ba quát một tiếng, đánh ra một chưởng.
Chưởng phong gào thét mà ra, đánh thẳng vào cái động lớn mà Tử đại nhân đã đào ra!
Mọi người có khuyên can, có thất kinh, có chuẩn bị sẵn sàng tư thế, chuẩn bị cứu gia chủ bất cứ lúc nào...
Nhưng trước mắt tất cả mọi người, ầm một tiếng đinh tai nhức óc.
Đá vụn bay tứ tung!
Tất cả mọi người trợn mắt há hốc miệng!
Bởi vì cái cây trụ khổng lồ này, cửu phẩm chí tôn cũng không thể lưu lại một vết xước này, dưới một chưởng của Lệ Vô Ba, ầm một tiếng... Xuất hiện một cái động lớn!
Cái động sâu tới bốn năm mươi trượng!
Tất cả đều ngây ra như phỗng!
Đây là chuyện gì? Chẳng lẽ tu vi gia chủ đã siêu việt cửu phẩm chí tôn đỉnh phong, đạt tới một cấp độ mà mọi người không thể hiểu được?
Nếu không, đến lão tổ tông lúc trước cũng bị cây trụ khổng lồ này chấn thương, mà gia chủ một chưởng... Đã đánh thông? Hơn nữa nhìn, phi thường dễ dàng?
Trong lòng Lệ Vô Ba tuy đã sớm có chuẩn bị, nhưng khi chuyện này thực sự phát sinh, hắn vẫn trợn mắt líu lưỡi, không tự chủ được nhìn xuống hai tay mình...
Chỉ thấy cái động do Lệ Vô Ba một chưởng phách ra này, thông thẳng vào bên trong, giống như một con đại lộ rộng lớn thênh thang. Giờ phút này, đá vụn bay tán loạn đã rơi xuống, trong động xuất hiện từng cỗ từng đám bạch vụ... Mù mịt vô cùng.
Nhưng chỉ khiến người ta chết sặc chứ chẳng có linh khí phô thiên cái địa như trong tưởng tượng.
Sắc mặt Lệ Vô Ba trở nên càng khó coi.
Đợi đến khi bạch vụ biến mất, Lệ Vô Ba liền tung người, lao thẳng vào bên trong!
Mấy vị chí tôn còn lại cũng đồng loạt lao vào.
Ngay sau đó, tất cả mọi người đều đứng bên trong cây trụ trống rỗng, chết lặng!
Bên trong trống không!
Trống không!
Không có cái gì?
Tử tinh đâu? Tử tinh tâm đâu? Tử tinh ngọc tủy đâu? Tử tinh chi hồn đâu? Thánh tinh đâu? Thần tinh đâu?
Tất cả, tất cả những thú kỳ diệu đó đều được Tử đại nhân kia vẽ ra. Nhưng bây giờ, tất cả, toàn bộ đều không có! Chỉ có không khí!
Lệ Vô Ba mặt mày tím tái, gầm rống một tiếng: "Tử tinh đâu?"
Tất cả mọi người ngơ ngác ngây ngẩn, câm như hến, vẻ mặt nghi vấn, trong lòng mơ hồ: Đúng vậy, tử tinh chạy đi dâu rồi?
Nếu nói bên trong vốn không có gì, có đánh chết mọi người cũng không tin. Bao nhiêu tử tinh vây quanh, chẳng lẽ chỉ là một cái xác không? Ai tin?
Vốn đến cửu phẩm chí tôn đỉnh phong cũng mở ra không, thậm chí còn không lưu lại bất cứ dấu vết gì, lại là một cái xác không? Ai tin?
"Tử tinh đâu! Bảo tàng đâu?" Lệ Vô Ba cực kỳ bi thương gầm rống: "Chạy đi dâu rồi? Đi dâu rồi? Đi đâu! A! ! !"
Lệ Vô Ba có chút không tiếp thụ nổi.
Đổi lại là ai cũng không thể tiếp thụ được.
Bởi vì...
Đây là chấp niệm lớn nhất của toàn bộ Lệ thị gia tộc mấy vạn năm qua, cũng là hi vọng lớn nhất! mọi người đều biết, bên trong nhất định có bảo tàng kinh thiên!
Chỉ cần có thể mở ra, thực lực toàn bộ Lệ thị gia tộc sẽ tăng vọt!
Đây là chuyện như ván đóng thuyền.
Nhưng hiện tại mở ra.
Ben trong cái gì cũng không có. Sạch sẽ đến nỗi một con chuột chui vào cũng phải khóc ròng chạy ra.
"Tử, Tiêu, Yên!" Lệ Vô Ba dậm chân gào thét, từng chữ một. Oán niệm chỉ cần nghe thôi cũng có thể cảm nhận được. Hắn chỉ cảm thấy lồng ngực muốn nổ tung, một ngụm máu tươi gần như muốn nghịch hầu mà ra.
Trước khi Tử Tiêu Yên đến, cửu phẩm chí tôn không thể lưu lại một vết xước, tử khí nồng đậm, linh khí đầy đủ, nhưng sau khi Tử Tiêu Yên đi, linh khí khôngcòn, tử khí không còn, cây trụ khổng lồ vốn vô cùng cứng rắn, vừa chạm tới đã vỡ nát.
Nếu nói tất cả những điều này không liên quan tới vị Tử Tiêu Yên kia... Ai tin?
Nếu như nói bảo tàng bên trong không phải bị Tử Tiêu Yên trộm đi, ai tin?
"Tử Tiêu Yên..." Lệ Thông Thiên là bi kịch nhất. Bởi vì Tử Tiêu Yên chính là hắn dẫn tới Lệ gia! Giờ phút này, hắn cũng là người tức giận nhất, cả đầu hoa râm đều dựng đứng lên.
Nhưng hắn còn chưa kịp lên tiến thì Lệ Vô Ba đã nhào tới, túm lấy cổ áo Lệ Thông Thiên, hung thần ác sát hỏi: "Tên Tử Tiêu Yên kia, rốt cuộc là ai?"
Không ngờ không cố kỵ vị Lệ Thông Thiên này vốn chính là lão tổ tông của hắn...
Khuôn mặt già nua Lệ Thông Thiên đỏ bừng, ánh mắt tránh né: "Ta ta..."
"Ngươi cái gì mà ngươi?" Lệ Vô Ba giậm chân rống lên: "Ngươi là đồ ngu ngóc! Ngươi là lão vương bát đản!... Ngươi hủy căn cơ Lệ gia rồi! Ngươi hủy tiền đồ Lệ gia rồi! Ngươi ngươi ngươi..."
Đột nhiên oa một tiếng, phun ra một búng máy, lửa giận công tâm, lập tức hôn mê bất tỉnh.
Đúng vào lúc này, những thanh âm rất nhỏ đột nhiên không ngừng vang lên, thanh âm rất nhỏ, nhưng cũng rất quái dị... Tựa như là...
Ừm, tựa như là trên cửa thủy tinh của chúng ta hiện giờ, đột nhiên xuất hiện vô số vết nứt, sắp vỡ vụn thành từng mảnh...
Đột nhiên, một vị chí tôn hoảng sợ kêu lên: "Đây đây đây... Đây là chuyện gì..."
Lập tức mấy người bừng tỉnh: "Đây... Đây là thanh âm gì?"
Mọi người hoảng sợ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên thân cây trụ khổng lồ, từng đường nứt nhỏ hẹp, bé xíu, tựa như những tia chớp, không ngừng lan tràn, mở rộng ra ngoài, tốc độ cực nhanh...
Bắt đầu từ cái động mà Lệ Vô Ba mở ra, tràn ra bốn phương tám hướng.
Chỉ trong phút chóc, toàn bộ cây trụ đã bị những đường nứt phủ kín.
Tất cả mọi người hoảng sợ trợn trừng mắt, chết lặng!
Tiếp đó...
"Chỗ này sắp sập rồi... Mọi người chạy mau!" Lập tức có người kiệt lực gào lên.
Mọi người lập tức tỉnh ngộ, vội vàng ôm lấy Lệ Vô Ba hôn mê bất tỉnh chạy ra ngoài...
"Mọi người đi mau! Tất cả mọi người rút khỏi mỏ tử tinh!"
Lệ Thông Thiên rống lên.
Bên trong mỏ tử tinh này, còn có năm sáu vạn người đang làm việc đó... Trong đó, còn có không ít thường nhân. Đại bộ phận đều là dưới vương cấp... Những người này tuyệt đối không chống đỡ được cả ngọn núi đổ sụp đâu...
Huống chi, người nơi này... Đại bộ phận đều là... họ Lệ!
Không còn kịp nữa rồi.
Cả một mỏ tử tinh khổng lồ, sớm bị đào rỗng, thông tới bốn phương tám hướng, tất cả mọi người đều làm việc bên trong, làm sao có thể rút hết trong vòng mấy hơi thở?
Thậm chí, không tới một cái hô hấp.
Mà ngay cả đám người Lệ Thông Thiên cũng chưa kịp lao ra ngoài...
Toàn bộ cây trụ đột nhiên đổ sụp giống như giấy lộn... Tiếp đó, toàn bộ ngọn núi khổng lồ chọc trời...
Giống như một người khổng lồ viễn cổ đột nhiên ngã xuống, từ chậm tới nhanh...
Ầm ầm ầm...
Uỳnh uỳnh uỳnh...
Sau đó là một tiếng nổ đinh tai nhức óc!
Uỳnh! ! ! !
Cả ngọn núi đổ sụp!
Chìm vào dưới lòng đất!
Lực va đập khổng lồ tạo ra một cơn địa chấn kinh thiên!
Khiến cho toàn bộ kiến trúc Lệ thị gia tộc phụ cận, vào giờ khắc này đều đồng loạt nhảy lên!
Đúng vậy, nhảy lên!
Tất cả phòng ốc, nhà lầu, vào giờ khắc này đều nhảy lên khỏi mặt đất, giống như nhảy dây vậy.
Một đám mây hình nấm khổng lồ mọc ra giữa không trung.
Dư ba chấn động nhanh chóng lan truyền ra ngoài... Ngay sau đó, bảy tám ngọn núi cao lớn chọc trời xung quanh đều nhất tề nhảy lên một cái, sau đó... Ầm ầm ầm ầm...
Tuyết lở...
Vô số, khổng lồ, bao la... Tuyết đọng vạn năm từ trên đỉnh núi đổ xuống, trong chút chốc đã kéo theo vô số làn sóng tuyết khổng lồ, tiền hô hậu ủng, sóng sau xô sóng trước, cuồn cuộn tràn xuống. . Mục tiêu, chính là nơi Lệ gia dừng chân!
Đương nhiên, phòng xá các loại, ai lại xây trên đỉnh núi? Hơn nữa còn là một quần thể. Đại bộ phận đều được dựng ở sườn núi, hoặc là khe núi, hoặc là bổn địa...
Ừm, chính là như vậy. Mà lúc trước Lệ gia chọn đất xem phong thủy, cũng là nhìn trúng vùng sơn cốc bổn địa này. Lúc ấy từng có người khen, nơi này rất đẹp, lưng dựa vào núi. Chính là một chỗ dựa vững chắc! huống chi còn không phải một ngọn núi lớn, mà là chín ngọn liền! Vây quanh tạo thành vùng bổn địa này... Cái này phải gọi là cửu tinh chiếu rọi, phúc trạch vô cùng!
Chỉ là tất cả mọi người lúc đó, kể cả người xem phong thủy cũng không thể nào ngờ tới, lại có một ngày, chỗ dựa vững chắc đó - Cả chín ngọn lúi lại đồng thời lở tuyết.
Cảnh tượng đồ sộ như vậy, thật sự có thể khiêu chiến sức tưởng tượng của bất cứ kẻ nào.
Thiên sơn vạn khe tạo thành nước lũ, cuồn cuồn mà tới, tốc độ như vậy đã vượt qua khinh công thế gian, sóng tuyết mênh mông mãnh liệt còn mang theo đá tảng, huyền băng... gào thét... xông tới Lệ gia.
Tất cả kiến trúc của Lệ gia vừa mới nhảy lên, rơi xuống đất, còn đang lay động không ngừng, tựa hồ còn đang suy nghĩ một vấn đề nghiêm túc: Ta có nên sụp hay không? Tuyết lở đã tới phụ cân.
Cái gì gọi là: bẻ gãy nghiền nát?
Đây chính là thuyết minh chân thực nhất. tất cả kiến trúc, đồng loạt sập xuống, sau đó, chính là vô số sóng tuyết ập tới, cuốn phăng, nhấn chìm tất cả đấu vết!
Còn ở đối diện, sóng tuyết cũng như bài sơn đảo hải đến... Cuối cùng, ở ngay tại trung tâm, tất cả sóng tuyết cuồn cuộn tựa như mang theo mối hận giết cha đoạt thể, mạnh mẽ đụng đầu vào nhau...
Đám mây tuyết hình nấm phóng lên cao!
Không biết cao bao nhiêu!
Không biết xa bao nhiêu!
Sau một hồi lâu, chấn động rốt cuộc cũng bình ổn.
Nơi Lệ gia dừng chân, chỉ còn một vùng bằng phẳng.
Thật sự là một vùng đại bình nguyên. Chẳng còn thấy được kiến trúc huy hoàng khi xưa ở nơi nào...
Khắp thiên địa, hoàn toàn yên tĩnh.
Sau một hồi lâu. .
Sưu!
Tro mặt tuyết ló ra một cái đầu, thần tinh mê hoặc, trong mắt lộ vẻ sợ hãi, quay đầu nhìn một vùng tuyết nguyên bằng phẳng trắng xóe, đột nhiên bi phẫn gào lên: "A a a a... Đây là chuyện gì. ."
Sưu sưu sưu...
Dưới mặt tuyết liên tiếp có đầu người ló ra giống như củ cải, sau đó cũng trợn mắt há hốc miệng hét lên: "A a a â... Đây là chuyện gì..."
Tất cả mọi người đều không thể nghĩ tới, tại Tây Bắc xa xôi, thế giới đóng băng mấy chục vạn năm, không ngờ lại phát sinh chuyện thiên tháp địa hãm thế này.
Điều này... Cho dù nằm mơ... Cũng... không thể nào... không thể nào...