"Kế hoạch kế tiếp... không phải lại sấm to mưa nhỏ chứ?" Kỷ Mặc có chút không tin tưởng: "Lần trước ngươi nói chuyến này đi cực kỳ nguy hiểm, an bài một đống lớn, giống như đám người trông coi ở cửa thông đạo đều là cửu phẩm chí tôn vậy... kết quả là ngược lại, anh em nhoằng cái đã lên tới nơi... uổng phí bao nhiêu công phu như vậy. Mệt chết ta..."
Mạc Thiên Cơ lạnh lùng hừ một tiếng: "Mệt? Ta cho ngươi biết, có thể lên thành công đã là không tệ rồi. Ngươi cho rằng, thi thể bên trong thông đạo kia đều là dân thường hả? Ngươi cho rằng bao nhiêu người chết ở cửa thông đạo trước khi chúng ta đến là loại một mình ngươi có thể hạ gục tất cả sao?"
Hắn cười diễu cợt một tiếng, nói: "Đó là trước khi chúng ta đến, đã có người thay chúng ta dọn sạch đường rồi. Hơn nữa người này phi thường cường đại... Người này rốt cuộc là ai thì ta không biết, nhưng hắn tuyệt đối đứng về phe chúng ta. Đó là điều xác thực không thể nghi ngờ!"
"Nếu không có người này càn quét qua một lần..." Mạc Thiên Cơ cười rộ lên: "Ta nói cho các ngươi biết, cho dù toàn bộ chúng ta liều mạng, cộng thêm một vạn cân thuốc nổ này, cũng không nhất định nổ ra một con đường đâu!"
Kỷ Mặc rụt cổ lại, không dám nói nữa.
Trong khoảng thờn gian này, hắn cũng phát hiện mình đã trở thành đối tượng đả kích trọng điểm của Mạc Thiên Cơ, chỉ cần mình vừa mở miệng là bị chửi như máu chó xối đầu.
"Bất quá, Thiên Cơ tính thế thật sự rất chuẩn, đoán chắc con đường này có tử vi chiếu đỉnh, có quý nhân tương trợ, quả nhiên thành sự thật." Tạ Đan Quỳnh nói một câu.
La Khắc Địch nhỏ giọng nói: "Trong quan tài không phải chỉ có hai ngàn cân thuốc nổ sao, ở đâu ra vạn cân?"
Mạc Thiên Cơ điềm nhiên nói: "Chẳng lẽ ta có con bài chưa lật nào đều phải nói cho các ngươi biết hay sao? Ngươi tính là thứ gì?"
La Khắc Địch rụt đầu lại.
Cái tên thần bàn quỷ tính này mắc bệnh rồi, tốt nhất không nên chọc vào hắn, tránh rủi ro.
Cố Độc Hành mỉm cười: "Lúc lão đại đi, hắn đã cho ta và Thiên Cơ ba cái giới chỉ và một số thứ. Cái này các ngươi cũng biết rồi. Hiện tại cần thứ gì đều được lấy từ giới chỉ trong tay ta... Hai giới chỉ còn lại đều được Thiên Cơ mang theo trên tay... Bên trong chẳng có thứ gì khác, tất cả đều nhồi đầy thuốc nổ. Thiên Cơ nói một vạn cân... Nhưng theo ta phỏng chừng, tuyệt đối nhiều hơn, ít nhất cũng phải tới hai vạn cân."
Tất cả mọi người đều hít một hơi lạnh, ánh mắt nhìn Mạc Thiên Cơ giống như nhìn quái vật. Chẳng trách con hàng này dọc đường không cóiệc gì lại vuốt ve hai cái giới chỉ. Thì ra bên trong có hai vạn cân thuốc nổ.
Vừa nghĩ tới đây, tất cả mọi người đều rùng cả mình. Trong khi chẳng ai biết gì, Mạc Thiên Cơ đã âm thầm mang theo hai vạn cân thuốc nổ đi trong đội ngũ. Nếu như vạn nhất... Mọi người chẳng phải ầm một tiếng, thăng thiên hết hay sao?
Ánh mắt Kỷ Mặc và La Khắc Địch nhìn Mạc Thiên Cơ đều có chút giống như ngưỡng vọng núi cao.
Mẹ nó, nếu như hai vạn cân thuốc nổ này đều ở trên người ta... Ta có thể bình tĩnh giống như Mạc Thiên Cơ hay không?
Vừa nghĩ tới đây liền lập tức tâm phục khẩu phục.
Dù sao cái thứ thuốc nổ này... Cũng chẳng an toàn gì. Chỉ cần đụng mạnh một cái là nổ tung luôn.
"Lần này thượng thiên, Thiên Cơ chuẩn bị vô số phương án, phương án xấu nhất, hắn còn chưa nói đâu." Cố Độc Hành thản nhiên nói: "Phương án xấu nhất chính là, mọi người đánh không lại, đành phải bỏ trốn, cho nên chỉ định ta châm nổ quan tài, sau đó mang theo các ngươi đào tẩu, Thiên Cơ đoạn hậu phía sau, đem hai vạn cân thuốc nổ... kích nổ đồng loạt. Vô luận như thế nào, chúng ta đều có thể chạy thoát được, nhưng bản thân Thiên Cơ... thì chưa biết như thế nào."
Mọi người nhớ tới lúc trước Cố Độc Hành tranh chấp với Mạc Thiên Cơ, lập tức hiểu rõ trong lòng: Thì ra là tranh đoạt cái này.
Trong phút chốc, trong lòng mọi người đều có tư vị không nói nên lời.
Ngay cả Kỷ Mặc và La Khắc Địch thường ngày vẫn đối đầu với Mạc Thiên Cơ, trong ánh mắt cũng lộ ra vẻ xấu hổ.
"Không nói cái này nữa." Mạc Thiên Cơ cười nói: "nếu lên đây, vậy nghe ta an bài. Thượng Tam Thiên này chính là đá mài dao tuyệt hảo chờ chúng ta, không phải lên đây để nói chuyện phiếm."
Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía trước: "Nơi này chính là lãnh địa của Lan gia, căn cứ thẩm vấn, mấy trăm dặm phía trước chính là Thiên Lan thành. Cho nên... trạm thứ nhất của chúng ta chính là nơi đó. Thiên Lan thành chính là đại bản doanh của Lan gia, trong toàn bộ Cửu Trọng Thiên cũng là một trong những địa phương có tin tức và truyền tin nhanh nhất. Cho nên bước tiếp theo, chúng ta phải phân tán hành động, thu thập toàn bộ tin tức, tình thế, động tĩnh, kể cả là gió thổi cỏ lay của toàn bộ Cửu Trọng Thiên trong khoảng thời gian này."
"Mục tiêu tập trung ở Lan gia!" Mạc Thiên Cơ nặng nề nói: "Lần trước thẩm vấn, các ngươi cũng nghe được rồi... Người của Lan gia không ngờ muốn đối phó nữ nhân của Cửu Kiếp kiếm chủ... Nếu bọn họ đã biết tin tức này... vậy thì phải giết chết!"
"Mọi người mang theo tử tinh trong người, nếu có địa phương bán tin tức, lập tức mua lại. Tiết kiệm thời gian! Hai ngày sau, chúng ta tụ hợp ở Vạn Lý lâu! Đến lúc đó dựa vào tin tức tình báo lấy được, xác định hành động tiếp theo của chúng ta."
"Lần này tìm hiểu, hai chữ "Sở Dương" không được phép phát ra từ miệng các ngươi, nhưng nhất định phải nghe ngóng từ trong miệng người khác." Mạc Thiên Cơ trầm giọng nói.
"Được!"
"Chúng ta sáu người. Ngạo Tà Vân, ngươi chung một tổ với Kỷ Mặc. Tạ Đan Quỳnh, ngươi kết nhóm với La Khắc Địch. Ta và Cố Độc Hành làm tổ ba! Lập tức hành động!"
"Thuốc nổ thì làm sao giờ? Chẳng lẽ ngươi còn giữ trong người?" Kỷ Mặc cẩn thận hỏi. Nhắc tới hai chữ thuốc nổ, da đầu hắn lại có chút tê dại. Còn nhớ rõ lần đó thử nghiệm với Mạc Thiên Cơ ở Trung Tam Thiên, chỉ hai trăm cân thuốc nổ thôi cũng nổ sụp một bên núi rồi... hiện giờ, vị đại ca liều mạng này lại đeo trên ngón tay hai vạn cân...
"Quan tài ném đi, thuốc nổ ta thu lại." Mạc Thiên Cơ mỉm cười: "Đây chính là thứ tốt. Không thể lãng phí. Lại nói Lan gia các chúng ta gần như vậy..."
Hắn mỉm cười nói, nhưng không hiểu tại sao, sau khi nghe được câu này, cả năm huynh đệ đều cảm thấy sống lưng giống như có một con độc xà bỏ qua...
Lạnh lẽo... ...
Đây là một căn tửu quán.
Mặc dù nhỏ, nhưng lại lịch sự tao nhã.
Thập trương tửu trác, bát diện lai phong; ngũ hồ hàm túy, tứ hải bằng hữu! - Đây là thượng hạ liên của tửu quán này. Hoành phi cũng chính là tên của tửu quán này: Lai Nhất Túy!
Ở Thiên Lan thành, tửu quán lớn hơn chỗ này, xa hoa hơn chỗ này cũng không dưới trăm ngàn. Nhưng "Lai Nhất Túy quán" này lại được công nhân là đệ nhất tửu quán Thiên Lan thành. Chỉ có mười bàn lớn, mỗi một ngày chỉ làm hai mươi bàn rượu và thức ăn. Muốn 'lai nhất túy' trong "Lai Nhất Túy" này, không đặt trước là không thể.
Nhưng hôm nay, lại có ba người không đặt trước tiến vào tửu quán.
Hơn nữa còn muốn phòng đơn
Trời biết, Lai Nhất Túy chỉ có một phòng đơn! Mỗi một ngày chỉ mở hai lần. Có thể uống rượu trong phòng đơn của Lai Nhất Túy, không ai không phải là người có thân phận. Đơn thuần có tiền... ngươi không bước qua nổi cửa đâu.
Tiểu nhị vừa thấy ba người này là khách lạ liền tiến lên giản thích không còn chỗ trống. Nhưng tên gia hỏa xấu tới thiên sầu địa thảm này chỉ hừ một tiếng, xông thẳng vào bên trong.
Vừa đi vừa quát tháo: "DKM! Lan gia cũng bị lão tử đốt rồi, hiện giờ muốn uống rượu mà cũng không còn phòng? Con mẹ nó, ta cũng muốn xem xem kẻ nào dám chiếm chỗ không nhường, tổ bà nó chán sống sao?"
Ngay sau đó người đang uống rượu trong phòng đơn của Lai Nhất Túy đã bị đuổi ra. À không, còn có hai người đang ở trong ân cần thu dọn mặt bàn. Khuôn mặt mỗi người đều sưng húp lên.
Mọi người vừa thấy không khỏi choáng váng. Bị đuổi ra chính là gia chủ đại nhân của Ngưu gia. Mọi người đều biết, Ngưu gia chính là đệ nhất gia tộc trong đám gia tộc phụ thuộc Lan gia, luôn luôn rất trâu bò.
Nhưng vị gia chủ Ngưu gia này sưng mặt mà ra, rõ ràng là ăn tát rồi, hơn nữa ăn đòn xong còn không đi, đứng ở bên cạnh chờ hầu hạ.
Tất cả mọi người đều mở rộng tầm mắt.
"Ta cũng không phá hư quy củ của Lai Nhất Túy các ngươi. Nhưng hôm nay ông muốn uống ở Lai Nhất Túy."Thanh âm ương nghạnh kia lại vang lên: "Vị này họ Ngưu hay là họ Lừa... Đã nhượng phòng lại cho chúng ta, các ngươi kiếm một bàn khác là được. À này, họ Ngưu, thanh toán tiền rồi cút đi!"
Tất cả mọi người đều đang suy đoán, vị gia chủ Ngưu gia này khẳng định không nuốt trôi cục tức này. Sắp có tại nạn chết người rồi...
Nhưng khiến mọi người mở rộng tầm mắt chính là... Vị gia chủ ngưu gia này cúi đầu khom lưng như được đại xá, túm chặt lấy chưởng quỹ Lai Nhất Túy dặn dò hai câu, sau đó không ngờ bỏ xuống mười khối tử tinh, dặn dò: Nhất định phải là đồ ăn tốt nhất, rượu tốt nhất, đầu bếp tốt nhất...
Sau đó mới lau mồ hôi đầy mặt, vội vàng bỏ chạy...
Ba người này là ai vậy, trâu bò như vậy?
Tiếp đó...
Mọi người ăn cơm trong đại sảnh cũng câm như hến, không lâu sau liền thanh toán rồi vội vàng rời đi...
Bởi vì trong phòng truyền ra một giọng nói lười biếng: "Các vị, ăn no uống đã rồi thì đi đi thôi. Ta đây cũng không phải đuổi các ngươi đi, mà là muốn thương lượng với các ngươi một chút... Đương nhiên, nếu không muốn đi, ta liền ra gặp các ngươi, nói một chuyện rất quan trọng..."
Mẹ, không phải đuổi chúng ta đi.
Quả thực quá khách khí.
Nhưng vấn đề là... Bọn ca chịu được ngài khách khí sao? Nghe nói... ngay cả Lan gia cũng đốt rồi?
Nhìn thủ đoạn bá vương của Đàm Đàm, Sở Dương chỉ biết cười khổ. Không gặp có mấy ngày, sư đệ của hắn đã thay đổi hẳn rồi. Làm việc, đều chỉ dùng một phương pháp cực cực cực ngang ngược giải quyết...
"Rượu! Đồ ăn!" Đàm Đàm rống lên: "Nhanh lên! Mẹ nó sao chậm như vậy! Không ngờ cũng dám mặt dày xưng đệ nhất tửu quán!"