Quyển 1 - Chương 13: Tai họa ném lên đầu kẻ khác!

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Phong Lăng Thiên Hạ 03-07-2023 11:37:05

Khi Thạch Thiên Sơn nói ra những lời này, hắn chỉ chú trọng đến việc bày ra một tạo hình cao ngạo, ngọc thụ lâm phong của bản thân để hấp dẫn sự chú ý của Ô Thiến Thiến, nhưng lại không biết rằng nàng đang trừng mắt nhìn hắn: "Người này bị thần kinh à? Việc này vốn có thể tạm thời hòa hoãn, vậy mà hắn lại nói ra lời quyết liệt như vậy!" Lý Kiếm Ngâm là người dễ chọc vào sao? Hơn nữa lại còn có phụ thân hắn đằng sau lưng nữa. Phụ thân của hắn chính là nhị sư thúc của mình a... Trong Thiên Ngoại Lâu, ngoại trừ các trưởng lão ra thì ông ấy chính là nhân vật đứng thứ hai, vai vế chỉ kém tông chủ chút ít mà thôi! Đến cả Mạnh sư thúc, sư phụ của các ngươi cũng chỉ là đứng thứ mười... Trời ạ... Vừa nghe Thạch Thiên Sơn nói những lời này, trên khuôn mặt bê bết máu của Lý Kiếm Ngâm lộ ra một nụ cười dữ tợn: "Thạch Thiên Sơn, ngươi xác định là mình phát biểu những câu đó chứ?" "Nói nhảm!" Thạch Thiên Sơn nói hiên ngang, chính khí lẫm nhiên: "Sở Dương chính là sư đệ của Thạch Thiên Sơn ta! Mặc kệ tiểu tử ngươi là ai, nếu muốn tìm sư đệ ta để gây phiền toái thì phải bước qua cửa của ta đã!" Sở Dương thầm kêu lên trong lòng: "Nói hay lắm! Thạch Thiên Sơn ngươi thật là đầu heo!" Nhưng ngoài miệng thì hắn cảm động nói: "Đại sư huynh, đệ thật có lỗi... Tự dưng đi gây phiền phức cho huynh..." Câu nói này chính là hoàn toàn cắt đứt đường lui, không để lại hậu hoạn. Thạch Thiên Sơn tiêu sái phất tay chặn lời của Sở Dương, ngang nhiên nói: "Sở sư đệ, ngươi nói như vậy làm gì? Chúng ta là sư huynh đệ, xá gì chút phiền toái cỏn con này?" Hắn vừa nói vừa ra vẻ như đang tức giận với Sở Dương, tựa hồ như nếu hắn không quản sự phiền phức này thì hắn không xứng đáng làm sư huynh vậy... Đàm Đàm ở một bên cũng không hiểu Sở Dương đang chơi xỏ cả đám, hắn cảm động đến suýt chút nữa khóc lên, nước mắt nước mũi giàn dụa nói: "Đại sư huynh... hức hức... Huynh thật là tốt..." "Đàm Đàm, ngươi cũng giống vậy thôi. Ngươi là sư đệ của Thạch Thiên Sơn ta! Nếu như ngươi có chuyện gì, sư huynh đây cũng sẽ nghĩa bất dung từ mà giúp ngươi!" Thạch Thiên Sơn thâm tình ý vị nói tiếp: "Ta thân làm đại sư huynh, tự nhiên là phải có trách nhiệm bảo hộ cho các ngươi. Nếu không như vậy, chẳng lẽ tình cảm nhiều năm nay của chúng ta là giả dối sao? Trượng nghĩa! Trọng tình trọng nghĩa! Có can đảm! Nam tử như vậy, nữ nhân trong thiên hạ có ai mà không thích? Ô Thiến Thiến muội muội... ngươi cũng không thể là ngoại lệ được! Thạch Thiên Sơn nét mặt đầy chính khí, tuy trông rất nghiêm túc nhưng vẫn len lén đưa mắt liếc mắt nhìn Ô Thiến Thiến, trong lòng thầm đắc ý vì hành vi trượng nghĩa của mình. Đúng lúc này, Sở Dương như chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn, liền thét to: "Được! Có đại sư huynh của chúng ta ở chỗ này, ngươi còn muốn khi dễ chúng ta sao? Ta nói cho ngươi biết, đại sư huynh của chúng ta chính là đệ nhất cao thủ trong lứa thanh niên Thiên Ngoại Lâu đó!" "Sở sư đệ, câm miệng!" Thạch Thiên Sơn chau mày, vội vàng quát lớn, sau đó mới từ tốn nói: "Sở sư đệ, ngươi đừng tôn sùng ca như vậy! Những lời này cũng không thể nói lung tung được... Ngươi cần phải nhớ họa từ miệng mà ra đấy. Đệ nhất cao thủ! Hí hí... , vi huynh nào dám đảm đương? Ô sư muội đây còn mạnh hơn ta nhiều đó..." Tuy Thạch Thiên Sơn nói những lời giáo huấn rất khiêm tốn, nhưng trong nội tâm thì đã sướng phổng mũi, toàn thân bay bổng. "Quả nhiên không uổng công ngày thường ta dạy dỗ các ngươi, vào thời khắc mấu chốt này lại rất biết điều mà cho ta mặt mũi. Mấy chữ 'Đệ nhất thanh niên cao thủ' vừa rồi đã minh chứng cho sự sùng bái của Sở sư đệ đối với ta, đã chứng minh được uy vọng của ta rồi! Há há... Hơn nữa, ta đây còn hiểu thời thế, kịp thời tâng bốc Ô sư muội! Vừa thể hiện được phong thái của ta, vừa làm cho mỹ nhân vui vẻ..." Thạch Thiên Sơn bắt đầu tưởng tượng ra Ô Thiến Thiến sẽ động tâm với mình như thế nào... Thạch Thiên Sơn lúc này còn mải lo cao hứng, hắn không thể nhìn thấy Ô Thiến Thiến đang cúi đầu nhanh chóng băng bó vết thương cho Lý Kiếm Ngâm, mà sắc mặt nàng cũng càng lúc càng khó coi: "Việc này đã hóa thành chuyện lớn rồi! Phải nhanh chóng trở về báo cho cha, để lão nhân gia người nghĩ ra biện pháp mới được! Ôi trời... , cái này đều do tên đầu heo Thạch Thiên Sơn ngươi. Ngươi đã ngu ngốc mà còn đòi làm anh hùng sao? Đại phiền phức thật rồi. Lý Kiếm Ngâm khi trở về chắc chắn sẽ thêm mắm thêm muối vào câu chuyện, như vậy thì Tử Trúc Viên và Tỏa Vân Phong sẽ xảy ra mâu thuẫn lớn... Ôi... ! Lý sư thúc vốn là người cực kỳ bao che khuyết điểm, nhi tử của ông ấy bị người ta đánh cho thành như thế này, làm sao ông ấy có thể nhẫn nhịn đây? Ai... Nếu như chỉ có một mình Sở Dương, sau khi mình hồi bẩm chuyện này lên trên, thì chỉ cần Mạnh sư thúc giả vờ khiển trách hắn một phen để giữ thể diện cho Lý sư thúc là xong. Ngờ đâu cái tên Thạch Thiên Sơn này lại vạch trời chui xuống, nói nhăng nói cuội làm cho chuyện này đã không thể cứu vãn được nữa. Hơn nữa, điều kỳ quái nhất là Sở Dương vốn là người gây nên chuyện thì lại bình an vô sự, tất cả đều bị tên Thạch Thiên Sơn anh hùng dũng cảm gánh vác hết..." Lúc này, phỏng chừng Lý Kiếm Ngâm còn hận Thạch Thiên Sơn hơn cả Sở Dương ... "Hộc... Hừ hừ... !" Lý Kiếm Ngâm đau đến thở dốc, nhưng miệng vẫn cười nhạt: "Thạch Thiên Sơn, ngươi hãy nhớ kỹ những gì ngươi vừa nói cho ta! Sư tỷ, chúng ta đi thôi!" Lý Kiếm Ngâm cũng là người kiên cường, liền nhịn đau mà đứng co một chân. Hắn oán độc nhìn Thạch Thiên Sơn rồi hậm hực rời đi. Hắn không thèm nhìn Sở Dương lấy một cái! Dù sao cũng là bản thân hắn có lỗi trước, nên không có quan hệ gì tới Sở Dương... Hơn nữa tự bản thân hắn không cẩn thận mà đạp phải cái hố mới bị gãy chân như vậy! Nói cho cùng, có muốn truy cứu tiếp thì cũng chẳng hay ho gì, cứ để Sở Dương yên ổn ít hôm, sau này ngầm hạ độc thủ là được. Nhưng còn cái tên chó chết Thạch Thiên Sơn kia... Hừ... Nếu không giết chết hắn thì ta sẽ đổi họ thành con rùa rút đầu. Sự biến hóa của chuyện này làm cho ngay cả Ô Thiến Thiến cũng phải hoang mang khó hiểu! Đương sự thì không bị làm sao, còn người vô tội lại trở thành kẻ có trách nhiệm lớn nhất. Hơn nữa phiền phức này cũng không phải là nhỏ. "Phiền Thạch sư huynh chuyển cáo cho Mạnh sư thúc, cha ta muốn mời ông ấy lên Tụ Vân Phong có việc." Ô Thiến Thiến suy nghĩ một lúc lâu, cảm thấy chuyện này mình đã không thể xử lý được nữa, nên liền cáo từ. "Ô sư muội khách khí rồi. Sư phụ người hiện giờ đang bế quan, chờ đến khi người xuất quan, chúng ta sẽ báo lại giúp cho." Thạch Thiên Sơn ôm quyền xá dài, rất tao nhã nói: "Sư muội thân thể yếu đuối, nếu muốn đỡ vị huynh đệ này trở về cũng sẽ khá vất vả đó. Như vầy đi... Đàm Đàm, ngươi hãy đi giúp đỡ vị sư đệ này, đưa hắn bình an trở về Tỏa Vân Phong!" "Vâng, đại sư huynh." Đàm Đàm mau mắn đáp! Sau đó, Ô Thiến Thiến liền cáo biệt Thạch Thiên Sơn và Sở Dương, rồi xoay người rời khỏi. Thạch Thiên Sơn nhìn theo bóng lưng của ba người đang dần biến mất nơi cuối con đường mà mỉm cười đắc ý. Ngày hôm nay, mình tuyệt đối đã để lại ấn tượng sâu sắc với Ô Thiến Thiến rồi! Còn Sở Dương tuy không biểu lộ điều gì khác thường, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên một tia cười cợt. Ấn tượng thì khẳng định là Thạch Thiên Sơn có để lại, chỉ có điều thứ ấn tượng đó thà đừng có còn hơn. Sở Dương thần sắc cảm kích nói: "Chuyện ngày hôm nay thật cảm ơn đại sư huynh, nếu không đệ đúng là đã gặp xui xẻo rất lớn rồi." "Oài, ... Chẳng còn cách nào khác cả mà." Thạch Thiên Sơn ra vẻ đạo mạo hỏi: "Sở sư đệ, người này tên là gì? Ngươi cũng biết hắn à?" Sở Dương trả lời: "Tiểu đệ cũng không biết hắn là ai nữa!" Hiện giờ ngươi mới nhớ tới việc hỏi tên hắn sao? Ta biết hắn tên là Lý Kiếm Ngâm, là nhi tử độc nhất của nhị sư bá Lý Kính Tùng đấy. Hắn chính một trong số những tên công tử bột của Thiên Ngoại Lâu, nhưng tại sao lão tử lại phải nói cho ngươi biết? "Ừh, không biết cũng chẳng sao." Thạch Thiên Sơn hừ một tiếng khinh thường, nói như thể núi Thái Sơn có sụp xuống cũng dám đảm đương: "Thực lực tên kia cũng bình thường thôi, chắc chẳng phải là đại nhân vật gì đâu. Đệ không cần để hắn ở trong lòng làm gì, cho dù hắn có muốn trả thù thì với hạng giá áo túi cơm ấy, hắn cũng chẳng làm gì nổi ai đâu. Các sư huynh cũng sẽ không để cho tên phế vật này đắc tội Thạch Thiên Sơn ta đâu, Sở sư đệ ngươi cứ yên tâm nhé!" Sở Dương vâng một tiếng, cảm tạ rối rít. Mãi đến chiều, Đàm Đàm vốn chỉ là đi tiễn thì bây giờ người lại dính đầy bụi đất, chạy sấp chạy ngửa trở về, sắc mặt rất khẩn trương và sợ hãi. Lúc hắn trở về, Thạch Thiên Sơn còn đang vừa hát ư ử, vừa luyện kiếm trong sân, trong đầu mơ màng vẽ nên huyễn cảnh tốt đẹp trong tương lai. Từng kiếm từng kiếm của hắn phấn chấn nhẹ nhàng, khí phách trào dâng. Còn Sở Dương lúc này thì đang khoanh chân ngồi trong phòng, cố gắng tận dụng thời gian để đề thăng công lực bản thân. Có thực lực mới có quyền nói chuyện! Sở Dương tuyệt đối sẽ không bỏ phí dù chỉ một chút thời gian tu luyện. Đàm Đàm hấp tấp chạy về, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nói thì thầm với Thạch Thiên Sơn vài câu. "Keng... Phịch..." Thanh trường kiếm trong tay Thạch Thiên Sơn bất tri bất giác đã rơi xuống tự lúc nào. Ngay sau đó, Thạch Thiên Sơn liền chới với ngồi phệt mông xuống đất, sắc mặt tái nhợt, mặt cắt không còn giọt máu.