Chương 580: Anh miễn cưỡng nhưng Đại Bạch không miễn cưỡng
Mê Vợ Không Lối Về
Chiêu Tài Tiến Bảo02-07-2023 17:18:49
Lâm Tử Lạp quả quyết từ chối: "Không được."
Tông Triển Bạch: "..."
Anh dựa tới lần nữa, cơ thể áp vào người cô lề mề: "Anh cảm thấy chứng minh anh yêu em thì cần lên giường, ăn canh hoàn toàn không chứng minh được tình yêu của anh dành cho em. ."
Lâm Tử Lạp đẩy mặt anh ra: "Anh có cần mặt mũi không, em đang muốn anh dùng cách này chứng minh đấy."
Tông Triển Bạch: "..."
Anh không thể nói sao?
Nhìn thấy trong chén canh là lớp váng dầu nổi lềnh bềnh thì đã thấy không ngon rồi, nhưng để chứng minh mình yêu cô nên anh vẫn kiên trì bưng lên định uống, Lâm Tử Lạp vội chặn chén canh lại cười nói: "Em giỡn thôi."
"Có phải đùa anh rất vui không hả?" Anh nhìn Lâm Tử Lạp: "Không sợ lãng phí thời gian à?"
Lâm Tử Lạp cúi đầu nhìn Đại Bạch đang ngồi dưới đất vẫy đuôi: "Anh miễn cưỡng nhưng Đại Bạch không miễn cưỡng."
Tông Triển Bạch... ???
Lâm Tử Lạp cầm chén canh trong tay anh đi đến chỗ bồn chó ngay cạnh cửa sổ, cứ như Đại Bạch biết là muốn cho mình ăn nên ngoắt ngoắt đuôi đi theo sau lưng Lâm Tử Lạp.
Cô rót canh vào bồn chó, đưa tay sờ sờ đầu của Đại Bạch, Đại Bạch cọ cọ trong lòng bàn tay cô, lông của nó mềm mượt nhưng lại nhớ đến con gái còn đang giận mình thì cô quay đầu nhìn Tông Triển Bạch: "Anh dành ra chút thời gian dẫn con gái đến cửa hàng thú cưng một chuyến đi."
Tông Triển Bạch ừ một tiếng không hỏi tại sao phải đi cửa hàng thú cưng, hôm nay con gái còn tố cáo Lâm Tử Lạp, thế nhất định là con gái yêu cầu rồi.
Lúc này Đại Bạch le đầu lưỡi uống canh trong chậu chó, phát ra tiếng "láp láp". . Truyện Gia Đấu
Lâm Tử Lạp đứng lên cầm chén vào phòng bếp, đang định rửa sạch chén thì bỗng nhiên bụng có máy thai, em bé đang dùng chân đạp vô và dùng sức làm trên bụng nhô lên một cục, bé động quá đột ngột khiến Lâm Tử Lạp ui một tiếng.
"Sao thế?" Tông Triển Bạch đi tới hỏi, Lâm Tử Lạp ngẩng đầu nhìn anh cười nói: "Em bé trong bụng vừa đạp."
"Thật sao?" Tông Triển Bạch mau chóng ngồi xổm trước gót chân cô để nhìn bụng cô, một tay Lâm Tử Lạp chống vào bồn rửa chén, một tay khác cầm tay anh để trên bụng, qua mấy giây em bé lại bỗng nhiên nhúc nhích, dù không mạnh như lần trước nhưng đủ để khiến người ta cảm nhận được.
Tông Triển Bạch kich động đến nói năng lộn xộn: "Anh chạm vào nó... nó lại đạp."
Lâm Tử Lạp cười: "Lần sau anh đi bệnh viện với em đi, bây giờ siêu âm là có thể trông thấy hình dáng của em bé."
Hiện tại cũng sắp năm tháng rồi, tai mắt mũi miệng và tứ chi đều đã phát triển hoàn toàn.
Tông Triển Bạch nói xong, sau đó vén váy ngủ của cô lên, Lâm Tử Lạp nhíu mày giữ chặt váy theo thói quen: "Anh làm gì thế?"
"Anh muốn cách nó gần một chút." Tông Triển Bạch không muốn cảm nhận cách một lớp vải, Lâm Tử Lạp thấy khát vọng từ trong đáy mắt anh nên không từ chối.
Tông Triển Bạch dán tay lên bụng cô, không biết có phải em bé trong bụng đang đáp lại anh không mà lần này rất mạnh mẽ, rõ ràng có thể nhìn thấy bụng cô nhô lên.
Động mạnh quá thì phụ nữ có thai sẽ cảm thấy đau nhẹ, nhưng cũng là chuyện bình thường.
Lâm Tử Lạp nhìn thấy tay anh áp lên bụng mình thì chợt phát hiện thực sự rất giống bác sĩ thực tập ở lần kiểm tra trước tại thành phố C.
"Anh nắm tay em đi."
Tông Triển Bạch ngửa đầu nhìn cô khó hiểu: "Làm gì?"
Lâm Tử Lạp không trả lời mà giơ tay đến trước mặt anh, Tông Triển Bạch dựa theo yêu cầu nắm chặt bàn tay nhỏ của cô, đúng là cảm giác này: "Tông Triển Bạch, có phải anh..."
"Nó lại đạp, em nói xem anh có thể nghe được tiếng tim đập của nó không?" Bỗng nhiên Tông Triển Bạch lên tiếng cắt ngang cô, hiện tại Lâm Tử Lạp nhớ đến lại chợt cảm thấy lúc đó có rất nhiều chỗ đáng nghi, rõ ràng Tần Nhã theo cô đi kiểm tra mà lại giao cô cho một bác sĩ thực tập rồi lấy cớ rời khỏi.
Bây giờ suy nghĩ một chút về chiều cao và hình dáng của bác sĩ thực tập kia lại hoàn toàn ăn khớp với Tông Triển Bạch.
Trách không được khi anh đụng vào thì mình lại có cảm giác.
Cô cười: "Tông Triển Bạch, anh đùa vui không?"
Tông Triển Bạch hoàn toàn đắm chìm trong máy thai nên anh không rảnh cẩn thận nghe Lâm Tử Lạp nói gì, nên anh trả lời cô bằng một câu không hề liên quan đến câu hỏi: "Không phải đùa mà là sinh mệnh thật thần kỳ."
Nói xong anh dán tai lên bụng cô.
Lâm Tử Lạp: "..."
"Anh làm gì đó?"
"Anh thử xem có thể nghe tiếng tim đập của nó không?" Tông Triển Bạch vừa phấn khởi vừa nghiêm túc nói.
Lâm Tử Lạp đẩy trán anh ra: "Không nghe được, phải dùng dụng cụ mới có thể."
Tông Triển Bạch ngửa đầu, ở góc độ này có thể dễ dàng hôn cổ tay cô, thế là cánh môi dán trên cổ tay cô ấm giọng nói: "Cảm ơn em để anh được làm ba."
"Nếu thật sự muốn cảm ơn thì tốt với em hơn đi, vả lại hiện tại anh có thể đi ra không? Em muốn rửa chén."
Tông Triển Bạch: "..."
"Anh còn chưa đủ tốt với em sao? Có cần phải móc tim ra trước mặt em thì mới có thể chứng minh..."
Lâm Tử Lạp vội vàng che miệng anh: "Đừng có nói lời trêu chọc trước mặt con."
Tông Triển Bạch cười rồi lè lưỡi liếm lòng bàn tay cô, Lâm Tử Lạp muốn rụt tay về lại bị anh bắt lấy cổ tay.
"Hai người..."
Nửa đêm Tông Ngôn Thần tỉnh lại đi toilet phát hiện đèn trong phòng khách vẫn sáng nhưng cậu mở cửa toilet ra nhìn thì không thấy người nào ở phòng khách, thế là đi ra, kết quả nhìn thấy Tông Triển Bạch và Lâm Tử Lạp ở phòng bếp...
Cậu bé vội vàng che mắt, rõ ràng để lộ cặp mắt qua kẽ tay nhìn trộm nói: "Hai người cứ tiếp tục, con không nhìn không thấy gì cả."
Tông Triển Bạch buông váy của Lâm Tử Lạp xuống đứng lên rồi nhìn con trai: "Đêm hôm khuya khoắt không ngủ mà làm gì thế?"
"Không phải hai người cũng không ngủ sao? Còn lén ăn vụn "thịt" trong phòng bếp đó?" Tông Ngôn Thần nhìn anh đầy mờ ám, cười híp mắt như đang nói con biết hết hai người đang làm gì.
Tông Triển Bạch gõ trán của cậu: "Đi ngủ đi."
Tông Ngôn Thần ngáp một cái quay người trở về phòng: "Hai người cũng ngủ sớm một chút."
Tông Triển Bạch lấy chén trong tay Lâm Tử Lạp ra: "Chúng ta cũng đi ngủ, chỗ này để ngày mai dì dọn dẹp."
Bọn họ lên lầu đi ngủ cũng đã hai giờ rồi, bởi vì trước đó đã ngủ nên Lâm Tử Lạp nằm dài trên giường rất lâu mới ngủ được.
Buổi sáng lại bị đánh thức rất sớm là do điện thoại của Lâm Tử Lạp vang lên.
Cô mơ màng định nhận điện thoại thì Tông Triển Bạch đã cầm giúp cô: "Em ngủ thêm một lát đi."
Anh nhìn màn hình điện thoại, có thể là sau khi Bạch Dận Ninh mua điện thoại cho Lâm Tử Lạp thì đã lưu số điện thoại và tên của mình vào trong đó.
Hiện tại trên đó hiển thị ba chữ Bạch Dận Ninh.
Nhìn tên bên trên, Tông Triển Bạch không chút do dự trực tiếp dập máy.
Lâm Tử Lạp mở to mắt hỏi: "Là ai thế?"
"Điện thoại làm phiền thôi." Anh kéo số điện thoại của Bạch Dận Ninh vào sổ đen rồi để điện thoại lại mặt bàn nói: "Ngủ đi."
Lâm Tử Lạp ngồi xuống: "Không ngủ được."
Bên kia Bạch Dận Ninh gọi lại nhưng không thể kết nối được, rõ ràng là số điện thoại của anh ta đã bị chặn.
Anh ta nhìn điện thoại, trong lòng đại khái đoán được là Tông Triển Bạch làm, dù cho Lâm Tử Lạp giận anh ta thì cũng sẽ không làm như thế.
Dù muốn làm như thế thì cô cũng sẽ nói với anh ta một tiếng.
Xem ra anh ta nên đi một chuyến rồi.
Lâm Tử Lạp không ngủ được nên vén chăn xuống giường, cô xuống dưới lầu xem Tần Nhã, cô ấy còn đang ngủ và trán cũng không còn nóng, hẳn đã hạ sốt.
Lâm Tử Lạp ra khỏi phòng nhẹ nhàng đóng cửa lại để đi xem con gái và con trai, Tông Ngôn Hi đã sớm thức dậy nhưng chưa rời giường, cô bé còn đang lăn qua lộn lại trên giường.
Cô ngồi ở mép giường chủ động nói chuyện với con gái: "Tiểu Nhụy..."
"Con còn muốn ngủ." Tông Ngôn Hi trùm chăn lên đầu rõ ràng còn đang tức giận nên không muốn nói chuyện với Lâm Tử Lạp.
Lâm Tử Lạp nhíu mày, tính tình đứa bé này thật lớn, muốn con gái nghe lời thì chỉ sợ phải dẫn con gái đến cửa hàng thú cưng thì mới có thể dỗ cô bé được.
Cô đứng lên ra khỏi phòng để đến phòng bếp giúp nhũ hoa Vu chuẩn bị bữa sáng.
Chợt chuông cửa vang lên, nhũ hoa Vu đang cắt trái cây nên Lâm Tử Lạp đi ra mở cửa.