"Đã rất lâu cậu ấy không nghỉ ngơi rồi, tranh thủ cơ hội lần này cho cậu ấy nghỉ ngơi nhiều một thời gian đi."
Tông Triển Bạch cũng không biết có phải cô đã phát hiện ra cái gì không nên thử hỏi: "Em muốn anh đi lâu hơn à?"
Lâm Tử Lạp xếp gọn quần áo và đồ vệ sinh cá nhân của anh, khép vali hành lý lại.
"Vài năm nay anh buông tay rất nhiều chuyện." Cô giơ tay xoa lên khóe mắt anh: "Em không nhận ra nếp nhăn trên khóe mắt anh đã sâu như vậy rồi."
Thực ra trong lòng cô biết chắc, vài năm nay Tông Triển Bạch buông tay nhiều chuyện như vậy cũng là vì cô.
"Ở bên này cần mua lại nhà, có lẽ ngày một ngày hai cũng không làm xong được, Gia Văn rời chúng ta sớm, nhân cơ hội này em ở đây quan tâm chăm sóc thằng bé thêm một chút."
Nghe như có vẻ cô không phát hiện có gì không đúng, hẳn là không nghi ngờ gì cả.
Trong lòng Tông Triển Bạch thở phào nhẹ nhõm: "Được, coi như cho Quan Kình một kì nghỉ phép vậy." Anh đặt tay mình lên tay Lâm Tử Lạp: "Có phải anh già rồi không?"
"Già rồi, nhưng em vẫn yêu anh như trước mà." Cô cười, đôi mắt vẫn sáng ngời như xưa, chỉ là khóe mắt có dấu vết tháng năm. Nếu nói thay đổi, đại khái cũng chỉ là khóe mắt có nếp nhăn, so với rất nhiều người ở độ tuổi này mà nói, cô đã chăm sóc chính mình vô cùng tốt rồi.
Nghe nói có một câu nói là kiếp trước là ân nhân, kiếp này mới có thể trở thành người yêu, có lẽ là nói cô và Tông Triển Bạch cũng nên.
Trước đây Lâm Tử Lạp là khá là keo kiệt, ví dụ như việc nói những lời yêu thương chẳng hạn, có lẽ theo thời gian trôi qua, cô cảm thấy yêu thì phải nói ra mới được.
Tông Triển Bạch cười khẽ: "Từng tuổi này còn muốn dùng mỹ nhân kế với anh hả?"
Cô nhíu mày: "Em có còn xinh đẹp không?"
'Cốc cốc'
Cửa phòng bỗng nhiên bị gõ vang, Lâm Tử Lạp không nói chuyện nữa: "Em đi mở cửa."
Bên ngoài cửa phòng là Tang Du, cô ấy cười nhìn Lâm Tử Lạp: "Em có làm phiền anh chị không?"
"Không, vào đi." Lâm Tử Lạp nghiêng người nhường đường.
Tang Du không vào: "Em không vào đâu, em chỉ tới nói với anh chị, em và Bồi Xuyên phải đi rồi."
"Sao nhanh thế?" Lâm Tử Lạp nhíu mày: "Bây giờ ư?"
"Vâng, Bồi Xuyên có việc phải xử lý." Tang Du thở dài một tiếng, cô ấy cũng không muốn đi nhanh như vậy, nhưng Thẩm Bồi Xuyên phải xử lí chuyện công việc, chẳng còn cách nào cả.
Lâm Tử Lạp cũng rất nhanh đã hiểu tại sao Thẩm Bồi Xuyên lại phải trở về nhanh như vậy, tuy thủ phạm chính đã chết rồi nhưng cũng coi như là quy án, dù sao vẫn phải quay lại tìm hiểu cho rõ. Vụ án này là do anh ấy phụ trách, vậy cũng phải do anh ấy kết án.
Lâm Tử Lạp và Tông Triển Bạch tiễn hai người họ.
"Tạm thời chị không đi đúng không?" Đứng trước chiếc xe đỗ bên ngoài nhà, Tang Du kéo tay Lâm Tử Lạp hỏi.
"Không, quá một thời gian nữa đã." Lâm Tử Lạp biết cô ấy muốn nói gì: "Em cũng không cần lo lắng cho hai đứa bé kia, chị ở đây mà."
"Vậy thì tốt rồi, em muốn Bồi Xuyên về hưu sớm, sống những ngày thanh nhàn, tuy lần này chỉ là hoảng sợ chứ không nguy hiểm, nhưng lòng em vẫn còn sợ hãi lắm." Tang Du nói.
Lâm Tử Lạp gật đầu, Tang Du vẫn luôn ủng hộ Thẩm Bồi Xuyên, hơn nữa vì công việc của Thẩm Bồi Xuyên, cô ấy vẫn luôn làm một người vợ đảm đang, không khiến Thẩm Bồi Xuyên phải lo lắng chuyện trong nhà, đến tuổi này anh ấy cũng có thể về hưu sớm, hai người sống nhẹ nhàng thoải mái một chút.
"Chị hiểu mà, hai người các em bàn với nhau đi." Lâm Tử Lạp vỗ vỗ vào tay cô ấy.
"Vâng, vậy em đi trước nhé." Tang Du lên xe với Thẩm Bồi Xuyên, cửa sổ xe hạ xuống, Lâm Tử Lạp nói: "Nếu như cậu ấy về hưu thì hai người đến đây ở một thời gian nhé."
Tang Du nói: "Vâng."
Nhìn xe đi xa, Lâm Tử Lạp và Tông Triển Bạch quay về nhà, Tô Trạm đứng ở cửa: "Anh ấy cũng bận thật đấy, con gái vừa mới kết hôn đã đi luôn trong đêm rồi."
"Công việc của anh ấy là thế nào, cậu cũng không phải không biết." Lâm Tử Lạp liếc anh ta một cái.
Tô Trạm nói: "Tôi biết công việc của anh ấy rất bận rộn, thế nhưng cũng không cần làm bạt mạng thế chứ, có thể nghỉ ngơi một chút mà."
Họ đi vào trong nhà, Lâm Tử Lạp nói: "Tôi sẽ ở lại đây một thời gian."
Tô Trạm kinh ngạc: "Tạm thời không về Thái Lan à?"
Lâm Tử Lạp gật đầu: "Có lẽ Cảnh Hạo phải đi quản lý công ty một thời gian, tôi sẽ ở lại đây."
"A?" Tô Trạm càng kinh ngạc: "Tại sao?"
"Muộn rồi, đi ngủ thôi." Tông Triển Bạch sợ Tô Trạm nói nhiều lại lộ ra cái gì khiến Lâm Tử Lạp phát hiện nên dứt khoát chen ngang.
Tô Trạm: "..."