Chương 413: Cần anh cởi giúp không

Mê Vợ Không Lối Về

Chiêu Tài Tiến Bảo 02-07-2023 17:18:53

Lâm Tử Lạp trầm ngâm một lúc: "Nếu giữa con gái và con trai, anh phải chọn một?" Tông Triển Bạch ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cô: "Nếu như phải chọn, thì anh muốn em sinh thêm cho anh một đứa con gái nữa." Con trai có mình Lâm Hi Thần là đủ rồi. Con gái thân thiết hơn, anh thích cảm giác Lâm Nhụy Hi bám lấy anh. So với con gái, thì con trai không thân thiết với ba được như vậy. Lâm Tử Lạp thả lỏng cơ thể, tìm một tư thế thoải mái để nằm trong vòng tay anh: "Em thích con trai, đứa bé này em hy vọng cũng là con trai." Con gái tâm tư phức tạp, dù là về mặt tình cảm hay cuộc sống, sẽ dễ bị tổn thương hơn, nhưng con trai cũng vậy. Tông Triển Bạch biết cô có suy nghĩ như vậy là bởi vì bản thân cô cũng đã từng trải qua, anh ôm lấy Lâm Tử Lạp, hôn lên trán cô: "Con gái của chúng ta sẽ không phải chịu bất cứ tổn thương nào đâu." Lâm Tử Lạp tin anh. Vấn đề này có vẻ hơi xa rồi, Lâm Tử Lạp hỏi: "Tại sao lại nói chuyện này cho Lý Chiến biết vậy?" "Hả?" Tông Triển Bạch khẽ cau mày, ý gì vậy? Anh nói cho Lý Chiến biết cái gì chứ? "Việc Văn Khuynh làm." Lâm Tử Lạp nói. "Cậu ấy biết rồi?" "Không phải anh nói..." Lâm Tử Lạp cảm thấy có gì đó không đúng, nếu như là Tông Triển Bạch nói cho Lý Chiến biết, anh ấy sẽ không phủ nhận. Người biết chuyện này không nhiều, Thẩm Bồi Xuyên, Tô Trạm, thậm chí là Bạch Dận Ninh cũng có khả năng. "Không cần quá để ý." Tông Triển Bạch vỗ lưng cô: "Ngủ thôi." Về việc Lý Chiến biết nội tình bên trong chuyện này, không cần quá để ý, anh không muốn Lý Chiến biết, nhưng chuyện này không phải chuyện nhỏ, cứ cho là bây giờ anh có thể giấu được, nhưng sau này cũng chưa chắc là có thể giấu được. Anh không muốn Lâm Tử Lạp vì chuyện này mà ảnh hưởng đến tâm trạng. "Em chỉ cần chăm sóc sức khỏe thật tốt, bình an sinh con gái ra, những chuyện khác không cần lo lắng, anh sẽ xử lý." Lâm Tử Lạp rủ mắt xuống, cái người này, sao có thể khẳng định là con gái cơ chứ? Cô có chút buồn cười nói: "Nhỡ là con trai thì sao?" "Sẽ không đâu." Tông Triển Bạch khẳng định, nhưng sau đó lại nói: "Nếu là con trai, thì em lại sinh thêm cho anh." Anh nghĩ, Lâm Tử Lạp có thể sinh được đứa bé này, thì chắc chắn có thể sinh thêm được đứa nữa. Lâm Tử Lạp: "..." "Ngoan, đừng suy nghĩ nữa, mau ngủ đi." Tông Triển Bạch kéo đầu cô vào trong vòng tay, ôm lấy cô. Lâm Tử Lạp ngẩng đầu lên, thứ đầu tiên đập vào mắt cô chính là chiếc cằm rắn chắc của anh, làn da trắng mọc đầy râu, hai ngày nay, có lẽ anh không được nghỉ ngơi rồi. Cô im lặng nằm trong vòng tay anh. Không lâu sau đó, Tông Triển Bạch phát ra tiếng thở đều đều, Lâm Tử Lạp biết anh mệt, ngẩng đầu hôn lên cằm anh, sau đó cuộn tròn trong vòng tay anh ngủ. Có lẽ là phụ nữ mang thai rất ham ngủ, mới nằm trong vòng tay anh một chút mà cô đã chìm sâu vào giấc ngủ rồi. Đêm khuya yên tĩnh, gió bên ngoài bình lặng đến lạ thường, như thể những sóng gió ban ngày không hề tồn tại. 5 giờ, Tông Triển Bạch bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, sợ sẽ làm Lâm Tử Lạp tỉnh giấc, anh nhẹ nhàng bước xuống giường, đi ra ban công nghe điện thoại. "Có chuyện gì vậy?" Đầu dây bên kia truyền đến là giọng của Quan Kình: "Có kết quả kiểm tra của Trang Kha Nguyệt rồi." Vẫn chưa đến ngày, sao lại có kết quả nhanh như vậy rồi? Nhớ đến lời lần trước Quan Kình nói, hàm của anh vô thức siết chặt lại: "Nói." Đầu dây bên kia Quan Kình do dự một lúc, trong tay anh ấy vẫn cầm kết quả kiểm tra, anh ấy nhìn về phía bác sĩ, hỏi lại một lần nữa: "Chắc chắn không?" Bác sĩ vô cùng kiên định nói: "Chắc chắn." Đã đến giai đoạn cuối rồi. Việc kiểm tra sẽ không có sai sót. Đây là bệnh viện có uy tín nhất rồi. Quan Kình chỉ có thể nói thật: "Bác sĩ chắc chắn, giai đoạn cuối." Đây là một tin vô cùng xấu, tình hình sức khỏe của Lâm Tử Lạp như vậy, nếu như biết được Trang Kha Nguyệt... Anh không cách nào nghĩ thêm được nữa. Anh nhíu mày: "Đừng để lộ tin tức này." . Kiếm Hiệp Hay Quan Kình nói: "Rõ rồi ạ." Biết được chuyện này chỉ có các bác sĩ, chỉ cần bệnh viện không lan truyền tin tức, Lâm Tử Lạp sẽ không thể nào biết được. Tình hình sức khỏe của Trang Kha Nguyệt như vậy, anh biết rồi, không thể giả vờ như không biết gì, huống hồ bà ấy là mẹ của Lâm Tử Lạp, anh trầm ngâm một lúc, rồi gọi điện cho Thẩm Bồi Xuyên, nhờ anh ấy đưa Trang Kha Nguyệt ra ngoài điều trị, cho dù là giai đoạn cuối, hay giai đoạn đầu, vẫn phải cố gắng hết sức điều trị. Trang Kha Nguyệt mắc bệnh, đây là thời gian có thể xin chữa trị, Thẩm Bồi Xuyên nói: "Tôi sẽ giải quyết ổn thỏa." Thời gian này lại có thêm việc của Trang Kha Nguyệt, khiến tâm trạng Thẩm Bồi Xuyên vô cùng nặng nề. Bên Trần Thi Hàm giống như biết được có người muốn bắt cô ta, nên căn bản không chịu xuất đầu lộ diện, khiến anh ấy không có bất cứ cơ hội nào, anh ấy giao lại việc trông chừng Trần Thi Hàm cho cấp dưới, sau đó đi xử lý việc của Trang Kha Nguyệt. Trong phòng bệnh, Lâm Tử Lạp xoay người, phát hiện bên cạnh không có người, lông mi khẽ rung, rất nhanh sau đó từ từ mở mắt, bên cạnh quả nhiên không có người, cô nằm một lúc, sau đó muốn dậy đi vào nhà vệ sinh, nhưng lúc cô vừa ngồi dậy thì phát hiện Tông Triển Bạch đang đứng ngoài ban công. Anh mặc một chiếc sơ mi trắng nhăn nhúm, đôi chân thon dài thẳng tắp, mặc dù quần áo không tươm tất nhưng vẫn không che được dáng người cao thẳng của anh. Tông Triển Bạch cúp máy, đứng ở đó một lúc rồi mới đi vào trong, thấy Lâm Tử Lạp đã tỉnh, hơn nữa còn đang nhìn anh, khiến anh sững lại mất mấy giây, nhưng rất nhanh sau đó anh đã kịp hồi thần lại, rảo bước đi tới, nhẹ nhàng hỏi: "Tỉnh rồi?" Lâm Tử Lạp gật đầu: "Anh nói chuyện điện thoại với ai vậy?" Lúc Lâm Tử Lạp tỉnh dậy, Tông Triển Bạch đã cúp máy rồi, nên cô không biết Tông Triển Bạch nói chuyện với ai. "Việc ở công ty thôi." Tông Triển Bạch tùy miệng nói. Anh vuốt mái tóc rối bù do vừa mới ngủ dậy của cô: "Có đói không?" Lâm Tử Lạp lắc đầu, trong lòng cô nghĩ, thời gian này các cuộc gọi đến vì chuyện ở công ty chỉ là thiểu số, có lẽ là chuyện của cô. Cô biết Tông Triển Bạch không nói sự thật, chỉ là không biết việc đó không liên quan đến cô, mà liên quan đến Trang Kha Nguyệt. "Anh kêu nhũ hoa Vu tới đây." Lâm Tử Lạp nói. Cô muốn vào nhà vệ sinh, nhưng, trước mặt Tông Triển Bạch, cô cảm thấy có chút hợi ngượng ngùng. Tông Triển Bạch lại nghĩ là cô không thoải mái: "Anh đi kêu bác sĩ." "Không cần." Lâm Tử Lạp buột miệng: "Em không sao." "Hả?" Tông Triển Bạch nhíu mày, nếu không có chuyện gì thì kêu nhũ hoa Vu tới làm gì chứ. Có chuyện gì không thể nói với anh sao? Không đói, lẽ nào là khát nước sao? "Anh rót nước cho em." Tông Triển Bạch tự biên tự diễn, Lâm Tử Lạp nghe đến chữ nước, khao khát muốn đi vệ sinh lại càng mãnh liệt hơn. "Em không khát." Lâm Tử Lạp dồn nén đến mức mặt đỏ ửng lên, Tông Triển Bạch đứng cạnh bàn nhìn cô, cô có chút ngượng ngùng không nói thành lời. Tông Triển Bạch dường như nghĩ ra điều gì đó, bước tới bế cô lên: "Muốn đi vệ sinh sao?" Lâm Tử Lạp mím môi không nói gì. Tông Triển Bạch khẽ cười: "Hiện tượng tự nhiên, anh cũng không chê bai em đâu, hơn nữa cơ thể của em, còn chỗ nào mà anh chưa thấy sao?" Lâm Tử Lạp không biết là do xấu hổ hay quẫn bách mà khắp cả người đỏ bừng lên, đến cổ cũng ửng đỏ. "Anh bỏ em xuống đi." Lâm Tử Lạp cắn môi. "Anh bế em vào." Tông Triển Bạch không quan tâm đến lời từ chối của cô, cố chấp đặt cô ngồi lên bồn cầu: "Cần anh cởi giúp không?"