"Cầm lấy đi, tặng cậu."
Tạ Lưu Thương vội đưa tay ra nhận, nhìn từng bông hoa nhỏ rơi vào lòng bàn tay mình, mãi mới hoàn hồn.
"Ơ, cái này..."
Gương mặt cậu ta hơi ửng đỏ, có chút ngại ngùng: "Ngại quá, cảm ơn nhé, chị dâu."
"Không có gì."
Cố Yến Bạch khẽ cười, rồi chỉnh lại: "Với lại đừng gọi tôi là chị dâu nữa, tôi là Cố Yến Bạch."
Chuyện cô và Thẩm Thành Mặc ly hôn vốn đã không còn là bí mật.
Tiếp tục để người khác gọi mình là "chị dâu" thì không hợp lý chút nào.
"À..."
Tạ Lưu Thương rõ ràng hơi sững sờ.
Cố Yến Bạch cũng không giải thích thêm, chỉ bước qua cậu ta tiếp tục đi vào hậu viện.
Tạ Lưu Thương thì ôm chặt mấy bông hoa nhài, sau đó vội vàng quay trở lại tiền viện.
"Con đi đâu thế? Cầm cái gì trên tay vậy?"
Tạ lão đến thăm người bạn cũ, không ngờ ông cụ Thẩm vẫn chưa về vì còn đi bệnh viện tái khám, thế là ông đành ngồi chờ ở tiền viện.
Lúc đang trò chuyện với chuyên gia dinh dưỡng, ông bất giác nhận ra cháu trai mới biến mất một lát, giờ lại chạy về với thứ gì đó trong tay.
"Ông nội, ngửi thử xem."
Tạ Lưu Thương nâng một nhành hoa lên trước mặt Tạ lão, cười tươi,"Thơm không ạ?"
Tạ lão vốn mê trà hoa nhài, thỉnh thoảng còn tự tay ướp hoa để làm trà. Có lẽ vì ảnh hưởng từ ông, mà từ nhỏ Tạ Lưu Thương cũng đặc biệt yêu thích hương hoa nhài.
"Thơm."
Ban đầu Tạ lão chỉ thuận miệng đáp lời cháu, nhưng khi vừa đưa lên mũi ngửi, ông bỗng giật mình, hàng chân mày khẽ động.
Thơm thật! Một mùi hương hoa nhài thuần khiết đến lạ, trước nay ông chưa từng ngửi thấy.
"Ở đâu ra thế?"
"Chị dâu... à không, là..."
Tạ Lưu Thương vừa mở miệng liền nhận ra mình quen miệng gọi sai, bèn dừng lại một chút mới nói tiếp: "Là Cố Yến Bạch trồng đấy ạ."
Tạ lão lập tức nhíu mày: "Cố Yến Bạch? Có phải là vợ Tiểu Mặc không?"
Tạ Lưu Thương gật đầu.
Chuyên gia dinh dưỡng Vương lập tức cười nói: "Yến Bạch ấy à, cô ấy ly hôn rồi, bây giờ đã lấy lại nhà cũ, đang sống ở hậu viện."
Nói rồi bà lại bổ sung: "Mà phải nói, tuy Yến Bạch không hay nói chuyện nhưng nấu ăn rất ngon! Lão gia gần đây chỉ thích ăn đồ cô ấy nấu thôi, ngoài ra cô ấy còn thích trồng cây, dì Lưu nói Yến Bạch mua cả đống chậu hoa về, ngày nào cũng bận rộn chăm sóc chúng."
Nói đến đây, chuyên gia Vương cũng thấy kỳ lạ, dù đã ly hôn nhưng Cố Yến Bạch không có vẻ gì là sốt sắng tìm cuộc sống mới. Ngoài việc thỉnh thoảng qua Hạc Viên, phần lớn thời gian cô chỉ quanh quẩn ở nhà, loay hoay với vườn hoa, vườn rau.
Quả thật rất kiên nhẫn.
Có lần bà thấy Cố Yến Bạch cặm cụi trong vườn suốt cả buổi mà không thấy điện thoại cô reo lần nào.
Cô không giống một thiên kim tiểu thư quen lui tới chốn thượng lưu nữa, mà lại như một người già về hưu, sống an nhàn đến mức khó tin.
Lúc mọi người đang trò chuyện, dì Lưu bưng ấm trà tới rót thêm nước.
"Khoan đã."
Tạ lão bỗng cười khẽ,"Thử cái này xem."
Nói rồi, ông lấy hai đóa hoa nhài trong tay Tạ Lưu Thương thả vào chén trà của mình.
Sau đó đích thân đứng dậy đi lấy nước sôi, có vẻ còn hơi nôn nóng đổ nước vào tách.
Gần như ngay lập tức, hương hoa nhài theo làn hơi nước bốc lên lan tỏa khắp gian phòng. Mùi hương mạnh mẽ đến mức khiến người ta kinh ngạc.
Nhất là đối với một người yêu trà hoa nhài đến tận xương tủy như Tạ lão, lại càng là một loại hưởng thụ tuyệt vời.