Chương 47

Cuộc Sống Điền Viên Của Mỹ Nhân Phản Diện

Phượng Lí 24-03-2025 01:42:44

"Vâng, cô chủ." Lần này Quan Hà không nói thêm gì nữa, chỉ là trong lòng vẫn thấp thoáng sự nghi hoặc. Cố Yến Bạch lại cùng Quan Hà bàn bạc một số chi tiết, dặn dò từng việc một cách rõ ràng. "Cô chủ..." Sau khi hiểu rõ ý của Cố Yến Bạch, Quan Hà không khỏi ngạc nhiên: "Ý cô là... sau này Hạc Viên sẽ do tôi quản? Cả... cả tài chính cũng giao cho tôi?" Thật sự tin tưởng ông ta đến vậy sao? "Chú không biết làm sổ sách à?" Cố Yến Bạch liếc Quan Hà một cái, giọng điệu thản nhiên: "Ban đầu sổ sách cũng đơn giản thôi, chắc chú không đến mức làm không nổi chứ?" Giai đoạn đầu mới sắp xếp công việc, chút chuyện này mà Quan Hà cũng không làm được thì nói gì đến sau này? "Tôi làm được." Quan Hà không nhịn được bật cười: "Nhưng cô chủ không sợ tôi tham ô à?" "Dùng người thì phải tin tưởng." Cố Yến Bạch bình tĩnh đáp: "Nhưng chú có thể thử xem." Quan Hà: "..." Ông ta phì cười, cảm thấy cô chủ này đúng là thú vị. Sắp xếp xong mọi chuyện ở Hạc Viên, Cố Yến Bạch lái xe đến một siêu thị lớn gần khu nhà cũ, mua một ít đồ rồi trở về. Bận rộn suốt hai ba ngày, dì Lưu lại tìm đến, tiếp tục khẩn cầu cô mỗi lần nấu cơm có thể chuẩn bị thêm một phần cho lão gia hay không. Cố Yến Bạch hiểu ngay, chắc chắn là Thẩm Thành Mặc đã âm thầm kiểm tra thức ăn cô nấu, không phát hiện vấn đề gì nên mới không ngăn dì Lưu đến nhờ vả. Cô vờ như không biết gì, nhẹ nhàng đồng ý. Không vì gì khác, chỉ đơn giản là muốn tốt cho sức khỏe của ông cụ Thẩm, cũng coi như đền đáp ân tình mà ông từng dành cho nguyên chủ. Cứ thế, hơn nửa tháng trôi qua. Trong thời gian đó, Cố Yến Bạch lại đến Hạc Viên vài lần. Quan Hà làm việc rất đáng tin cậy, những cây hoa và cây cảnh đặt mua đã lần lượt được giao đến, đội ngũ làm vườn cũng đang tất bật trồng trọt khiến Hạc Viên trở nên nhộn nhịp hơn hẳn. Mỗi lần ghé qua, Cố Yến Bạch lại đổ một ít nước đã hòa tinh hoa ngũ hành vào hồ chứa nước trong vườn, dùng để tưới cho cây cối. Sau hơn nửa tháng, nhà kính cũng đã thay đổi hoàn toàn. Không chỉ mấy chục chậu quất cảnh bắt đầu chín vàng, mà ngay cả những chậu lan hồ điệp, bách hợp kép từng héo úa cũng mọc lên những chồi non xanh biếc. Thậm chí, hai chậu lan đã xuất hiện nụ hoa. Lá lan càng thêm bóng bẩy, trong suốt như có ánh sáng chảy qua từng đường gân lá, đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt nổi. Cố Yến Bạch cũng không ngờ hiệu quả lại mạnh mẽ đến vậy. Cô đoán rằng có lẽ do bản thân tưới tinh hoa ngũ hành quá thường xuyên, khiến toàn bộ cây cối trong nhà kính đều xảy ra biến đổi. May mắn là nhà kính không có người lui tới, dì Lưu và những người khác cũng biết nhà cũ giờ thuộc về cô, ngoài việc đưa lão gia ra vườn tắm nắng, bọn họ không tự tiện ra vào. Dù vậy, sự thay đổi ở vườn rau và luống hoa ngoài trời vẫn không thoát khỏi mắt dì Lưu và mọi người. "Yến Bạch." Dì Lưu cười nói: "Cô chọn hạt giống tốt thật, nhìn mà xem, hình như lớn nhanh lắm, rau mùi cũng mọc lên rồi này. Mà không phải nói chứ, mới nhú được một ít mà tôi đã ngửi thấy mùi rau mùi thơm nức rồi, đúng là rau tự trồng có khác!" Cố Yến Bạch mỉm cười: "Có lẽ là nhờ giống tốt thật." "Cũng nhờ cô chăm sóc khéo nữa." Dì Lưu vui vẻ đáp lời, ánh mắt liếc qua khung cảnh xung quanh, rồi như chợt nhớ ra điều gì, bà chỉ về phía góc sân: "Cô thấy không, từ khi cô đến đây dường như cây cối trong sân này cũng thay đổi hẳn. Nhìn xem, trời lạnh thế này mà cỏ non vẫn mọc lên tua tủa kìa, chuyện này đúng là kỳ lạ thật."