-
Sau khi ăn sáng xong, Cố Yến Bạch dẫn Thẩm Dập Tuyên ra trước sân.
Hôm nay là ngày đi làm thủ tục ly hôn, cô đã chuẩn bị đầy đủ giấy tờ.
Lên xe của Thẩm Thành Mặc, Thẩm Dập Tuyên liền bám sát bên cạnh Cố Yến Bạch, vừa nói vừa khoa tay múa chân, líu lo không ngớt.
Cố Yến Bạch chỉ lặng lẽ lắng nghe, mỉm cười, không hề ngắt lời thằng bé.
Thẩm Thành Mặc ngồi ghế trước, nghe động tĩnh phía sau nhưng không nghe được Cố Yến Bạch nói gì có vẻ "dụ dỗ" Thẩm Dập Tuyên, ánh mắt lóe lên một tia nghi hoặc.
Lúc này, Thẩm Dập Tuyên bỗng nhớ ra gì đó, quay đầu hì hục lục lọi trong chiếc ba lô nhỏ của mình.
"Con tìm gì thế?"
Cố Yến Bạch khó hiểu hỏi.
"Chứng minh thư ạ, con cũng có chứng minh thư đó nha."
Tìm được thứ mình muốn, Thẩm Dập Tuyên lập tức giơ cao tấm thẻ, hí hửng khoe với Cố Yến Bạch.
"Đẹp trai quá."
Cố Yến Bạch tưởng nhóc con khoe ảnh thẻ, dịu dàng bật cười khen: "Tuyên Tuyên đúng là một cậu bé đẹp trai."
"Con lấy chứng minh thư làm gì?"
Thẩm Thành Mặc chau mày quay đầu nhìn chằm chằm cậu nhóc.
Anh phát hiện từ khi mắt sáng lại, tính cách thằng bé cũng thay đổi theo. Lúc trước khi còn bị mù, nó trầm lặng, ít nói, trông như một con thú nhỏ đáng thương.
Giờ thì không khác gì Tôn Ngộ Không vừa được thả ra khỏi Ngũ Hành Sơn, nghịch ngợm quá mức.
Thằng nhóc này không biết lục đâu ra chứng minh thư của mình, lát nữa phải dặn dì Triệu kỹ càng, không để nó lấy linh tinh mấy thứ giấy tờ quan trọng.
"Con muốn kết hôn ạ!"
Thẩm Dập Tuyên ôm chặt cánh tay Cố Yến Bạch, đắc ý nhìn Thẩm Thành Mặc: "Chú hai ly hôn với thím, vậy thì thím có thể gả cho con rồi."
Cố Yến Bạch: "..."
Thẩm Thành Mặc: "..."
Ánh mắt sắc bén của Thẩm Thành Mặc quét về phía Cố Yến Bạch, người phụ nữ này rốt cuộc đã dạy nhóc con cái gì thế này?!
Nhưng Cố Yến Bạch không buồn để ý đến anh, chỉ dở khóc dở cười cúi đầu giải thích với Thẩm Dập Tuyên: "Không phải đâu Tuyên Tuyên, con còn nhỏ, chưa thể kết hôn được."
Thẩm Thành Mặc: "..."
Đây không phải vấn đề lớn hay nhỏ!
"Có thể đăng ký trước mà!"
Thẩm Dập Tuyên bĩu môi, giọng non nớt nhưng cực kỳ chắc chắn: "Dì Triệu nói bánh sinh nhật có thể đặt trước, rất nhiều thứ đều có thể đặt trước, con cũng muốn đặt trước thím nha."
"Nhảm nhí."
Thẩm Thành Mặc lạnh giọng cắt ngang: "Ngày mai chú cho con đi học mẫu giáo."
Mắt Thẩm Dập Tuyên lập tức đỏ lên vì tức giận.
"Con còn nhỏ, chưa đủ trình độ, thím không thể kết hôn với con."
Sợ thằng nhóc thật sự bật khóc, Thẩm Thành Mặc nghĩ nhanh rồi nghiêm túc dỗ dành: "Con có hiểu 'trình độ' là gì không nhóc? Con không có trình độ! Chẳng phải trên tivi vẫn nói đó sao? Làm gì cũng cần trình độ! Trình độ!"
Thẩm Dập Tuyên sững người, sau đó lập tức quay sang nhìn Cố Yến Bạch cầu cứu.
Lúc này, ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Thành Mặc cũng rơi xuống người Cố Yến Bạch.
Cố Yến Bạch tạm thời thuận theo ý anh, gật đầu nói: "Đúng đấy Tuyên Tuyên à, con phải đi học chứ, ít nhất cũng phải tốt nghiệp mẫu giáo đã."
Thẩm Dập Tuyên siết chặt chiếc căn cước nhỏ trong tay, khuôn mặt lộ rõ vẻ do dự: "Con... con đặt trước, đặt trước cũng không được sao?"
"Không được."
Thẩm Thành Mặc dứt khoát nói: "Phải có bằng cấp."
Thẩm Dập Tuyên bặm môi, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào Cố Yến Bạch đầy mong chờ.
Cố Yến Bạch chỉ khẽ véo má cậu bé, không nói gì thêm.