Sở Trường Phong thần sắc phức tạp, chàng muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói như thế nào, cũng không biết phải giáo dục Sở Cẩm Chu ra sao.
Đứa nhỏ này... Sao lại lớn lên như vậy?
Sở Cẩm Chu bị chàng nhìn đến hoảng hốt, nhìn đến sợ hãi, liền nhắm chặt mắt lại, nhỏ giọng nói: "Cha, con xin lỗi, sau này con sẽ không nghịch ngợm nữa, sẽ không làm chuyện xấu nữa, người đừng giận con."
Sở Cẩm Chu cẩn thận từng li từng tí xin lỗi, tiểu mập mạp này thật sự là quá ác liệt, nếu như nó không xin lỗi, vạn nhất bọn họ đều không cần nó, nó nên đi đâu?
Bọn họ tốt như vậy, nếu như nó thật sự có thể làm con của bọn họ, cho dù là thân tình trộm được, nó cũng sẽ cố gắng nâng niu trong lòng bàn tay.
Sở Trường Phong giật mình một chút, Sở Cẩm Chu xin lỗi, loại chuyện này là chưa bao giờ xảy ra.
"Xin lỗi, thật sự rất xin lỗi."
Đôi mắt Sở Cẩm Chu mở to, cố gắng làm cho biểu tình của mình chân thành tha thiết một chút.
Sở Trường Phong chưa từng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn này làm ra vẻ nghe lời, ngoan ngoãn như vậy, trong nháy mắt tưởng là mình đang nằm mơ.
"Cha..."
Sở Trường Phong thở dài, mím môi,"Vậy sau này phải ngoan ngoãn, không được bắt nạt đệ đệ, không được nghịch ngợm nữa."
"Vâng vâng!"
Sở Cẩm Chu thở phào nhẹ nhõm, thật tốt quá, người cha này nguyện ý tha thứ cho nó.
Trong lòng có chút kích động, nó nhịn không được nắm chặt tay, nhưng mà bàn tay nhỏ bé nắm trong lòng bàn tay của nó bị đè ép, cảm giác được một trận đau đớn, nhịn không được giãy giụa.
"Hừ... hừ hừ..."
Sở Cẩm Niên nhắm mắt lại, nhưng cái miệng nhỏ nhắn lại vểnh lên thật cao, dường như còn chưa tỉnh,"Đau... Đừng... đừng đánh Niên Niên... hư..."
Tiểu gia hỏa mềm nhũn nói thầm vài câu, rồi lại hừ hừ ngủ say.
Sở Trường Phong khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn đen sì của nó.
Sở Cẩm Chu thấy trong ánh mắt của cha là nồng đậm cưng chiều dành cho con.
Nó có chút hâm mộ.
Nhưng nghĩ lại, rất nhanh liền nghĩ thông suốt, đứa bé ngoan như vậy đương nhiên là khiến người ta yêu thích.
Giống như tiểu mập mạp làm cho người ta chán ghét như vậy, trước kia còn luôn khi dễ cha hắn, cha hắn thích hắn mới là lạ!
Trong lòng tiêu tan, Sở Cẩm Chu nhéo bàn tay nhỏ bé mềm mại của đệ đệ, liền xốc chăn bò dậy.
Nụ cười trên mặt Sở Trường Phong dừng lại.
Đưa mắt nhìn Sở Cẩm Chu mặc quần áo vào, ra khỏi phòng ngủ.
Đáy mắt Sở Trường Phong hiện lên một tia hoang mang, đứa nhỏ này mỗi buổi sáng rời giường đều cần nương mặc quần áo cho nó, dường như không biết tự mặc, sao hôm nay lại tự mình mặc vào?
Trong lòng chàng có chút bất an, chuyện xảy ra khác thường tất có yêu, đứa nhỏ này đột nhiên trở nên như vậy, có phải lại đang nghĩ ra chủ ý xấu gì hay không?
Sở Trường Phong chậm rãi nhíu mày.
Sở Cẩm Chu ra cửa, theo trí nhớ, tự mình rửa mặt, sau đó cẩn thận đi vào phòng bếp.
Mới vừa vào phòng bếp, liền ngửi thấy một mùi gạo phả vào mặt.
Đôi mắt nó trợn tròn, lập tức híp lại, dùng sức ngửi mùi gạo trong không khí.
Ngửi ngửi, nước miếng trong miệng liền không tự chủ được mà chảy ra.
Gạo! Cháo gạo!
Cháo gạo thật sự rất thơm!
Nó nhớ rõ lần trước ăn cháo gạo vẫn là lễ mừng năm mới năm ngoái, khi đó các đoàn trưởng bá bá từ doanh trại địch lấy về hai túi gạo, tất cả mọi người đều ăn một chén cháo đặc nóng hổi.
Vừa thơm vừa ngọt, đến bây giờ nó vẫn còn nhớ rõ hương vị đó.
"Niên Niên, con thức dậy rồi sao? Sao lại dậy sớm như vậy?"
Thẩm Chỉ nấu cháo xong, liền nhanh chóng làm rau trộn dưa leo.
Nghe thấy động tĩnh, liền tưởng là Sở Cẩm Niên.
Sớm như vậy, chịu khó như vậy cũng chỉ có tiểu gia hỏa kia.
Không nghe thấy đáp lại, nàng cười cười, trong đầu hiện ra bộ dáng đáng yêu của tiểu gia hỏa híp mắt ngửi mùi thơm.
Nhưng mà trộn dưa leo xong, nghiêng đầu lại đối diện với một khuôn mặt xinh đẹp trắng trẻo mềm mại.
"Chu Chu?"
Nàng sửng sốt một chút,"Sao con dậy sớm vậy?"
Tiểu tử này ngày hôm qua thiếu chút nữa đã bị độc chết, trong khoảng thời gian này không có phạm sai lầm, không có đánh người, không có nghịch ngợm, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn còn rất ngoan, Thẩm Chỉ cũng mềm lòng, nói chuyện cũng dịu dàng hơn rất nhiều.
Thẩm Chỉ lau tay, sờ sờ đầu Sở Cẩm Chu, không phát sốt, lại quan sát sắc mặt nó một chút, thoạt nhìn rất hồng nhuận.
Bị nàng sờ tới sờ lui kiểm tra một vòng, trong lòng Sở Cẩm Chu ấm áp, kinh ngạc nhìn nàng, mũi cay cay.
Nhất thời ngay cả cháo gạo cũng không để ý, chỉ chuyên tâm nhìn nương tương lai của mình.
Nếu như nó vẫn ở nơi này, thì đây chính là nương của nó.
Sau này nó sẽ là con của nương.
"Nương, con... con không ngủ được, con tới giúp nương, nương có muốn con làm gì không?"
Sở Cẩm Chu vội vàng thu liễm cảm xúc, nhỏ giọng hỏi Thẩm Chỉ.
"Không có, nương đã nấu cháo xong rồi, ăn sáng thôi."
Thẩm Chỉ nghiêng đầu chỉ cho nó cháo và dưa leo trộn trên bếp,"Vậy con giúp nương bưng dưa leo ra đi."
Sở Cẩm Chu vội vàng gật đầu,"Vâng! Được!"
Thẩm Chỉ bưng cháo đi ở phía sau, Sở Cẩm Chu hai tay bưng dưa leo cẩn thận đi ở phía trước, sợ mình không cẩn thận làm rơi dưa leo.
Thẩm Chỉ nhìn chằm chằm cái đầu nhỏ tròn trịa của nó, trong lòng nổi lên nghi vấn.
"Con ngồi trước đi, đói bụng thì ăn trước, nương đi gọi cha và đệ đệ con ra."
Thẩm Chỉ dặn dò một tiếng, đi vào phòng ngủ.
Sở Trường Phong thấy nàng đi vào, lập tức dời tầm mắt đi.
Thẩm Chỉ: "Ta làm xong bữa sáng rồi, ta ôm chàng ra ngoài."
Sở Trường Phong nhàn nhạt nói: "Không cần, ngươi... Ngươi bảo bọn nhỏ bưng vào cho ta một chút là được rồi."
Thẩm Chỉ nhíu mày, tới gần giường, hai chân quỳ gối bên giường, vươn tay về phía Sở Trường Phong.
Sở Trường Phong trừng mắt,"Ngươi muốn làm gì? Ngươi..."
Chàng còn chưa nói xong, Thẩm Chỉ đã nắm lấy gương mặt chàng,"Sở Trường Phong, bây giờ chàng không thể động đậy, đi cũng không thể đi, cái nhà này do ta định đoạt, chàng không có đường thương lượng với ta."
Sở Trường Phong xoay đầu đi, không thể lại bị nữ nhân này ảnh hưởng, tất cả sự thay đổi của nàng chắn chắn đều có nguyên nhân.
"Ta không cần ngươi ôm, ngươi cho ta ăn là được."
Thẩm Chỉ chậc lưỡi,"Đại thiếu gia chàng còn rất khó hầu hạ, ta cực khổ ôm chàng đi ăn cơm, chàng cũng không vui, không cho ta ôm chàng, chàng cũng đừng ăn."
Sở Trường Phong cứng cổ, không lên tiếng.
"Chàng thật đúng là muốn bị đói chết, không sợ ta đem con của chàng bán đi?"
Sở Trường Phong nhìn thoáng qua Sở Cẩm Niên đang nằm ở bên cạnh, phát hiện tiểu gia hỏa không có tỉnh lại, thở phào nhẹ nhõm, tiếp theo hung ác trừng Thẩm chỉ,"Đứa nhỏ còn ở đây, ngươi nói bậy bạ cái gì?!"
Thẩm Chỉ ghé sát vào tai chàng,"Ta đã nói rồi, chàng không nghe lời ta, nói không chừng ta liền đem nó bán đi, ta ác độc lắm đấy!"
Sở Trường Phong tức giận đến lồng ngực kịch liệt phập phồng.
Thẩm Kỳ rũ mắt, sờ sờ lồng ngực của chàng, trong ánh mắt xấu hổ và tức giận của Sở Trường Phong, ôm chàng ra ngoài.