Chương 12: Giày mới cho Niên Niên

Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Mộc Mộc Chi 25-03-2025 14:05:49

"Nương, người nhìn con làm gì nha?" Mặt tiểu gia hỏa đỏ như quả táo nhỏ. Thẩm Chỉ hôn "tiểu hắc tiếu" trong ngực một cái,"Nương cảm thấy con đẹp." Sở Cẩm Niên ngơ ngác ôm khuôn mặt bị nàng hôn, hồi lâu không lấy lại được tinh thần. Thẩm Chỉ dịu dàng sửa sang lại mái tóc lộn xộn cho tiểu gia hỏa, nhịn không được lại hôn nó một cái,"Niên Niên, Niên Niên của chúng ta thật ngoan." Nhãi con đáng yêu ngoan ngoãn lại xinh đẹp, ai mà không thích chứ. Tiểu gia hỏa cúi thấp đầu, cả khuôn mặt nóng như sắp bốc khói. Tiểu gia hỏa lật đi lật lại ký ức của mình, cũng không tìm thấy lần nào nương hôn nó. Cho nên, đây là lần đầu tiên nương hôn nó nha. Lần đầu tiên! Sở Trường Phong nhìn chằm chằm Thẩm Chỉ, đáy mắt đều là tìm tòi nghiên cứu. "Sở Trường Phong, chàng mau ăn thêm mấy quả đi, trái cây ngon như vậy, ăn nhiều một chút có thể giúp chàng khôi phục." Bỗng nhiên, Thẩm Chỉ bưng cherry đưa cho Sở Trường Phong. Sở Trường Phong nhìn nàng, không nói gì. Thẩm Chỉ nhướng mày,"Được rồi, ta miễn cưỡng đút cho chàng ăn." Sở Trường Phong tuy rằng chán ghét nàng, nhưng chàng biết mình chỉ có ăn mới không bị chết đói. Chàng không từ chối. Cherry mọng nước, lại đặc biệt thơm ngọt ngon miệng, Sở Trường Phong ngoại trừ nửa quả đào đêm qua chia sẻ cùng tiểu gia hỏa, đã thật lâu thật lâu rồi chàng không có ăn qua trái cây. Chàng ăn rất nhanh, cũng rất si mê. Thẩm Chỉ đút cho Sở Trường Phong ăn, nhìn chàng ăn từng quả từng quả cherry đỏ thẫm, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy thỏa mãn. Cho chàng ăn mười mấy quả, Thẩm Chỉ mới bừng tỉnh lại: "Không cho ăn nữa, còn lại để dành cho Niên Niên và nhãi con kia." "Không cần giữ lại, Niên Niên có thể không ăn, đều cho cha ăn." Sở Cẩm Niên rốt cục cũng hoàn hồn, từ trong mừng như điên được nương hôn nhẹ tỉnh lại. Thẩm Chỉ nhéo má nó,"Bây giờ không cho con ăn, chờ ca ca con về chia cho hắn đi." Mặc dù là một tiểu xấu xa, nhưng tính ra đó cũng coi như là con trai của nàng. Sở Cẩm Niên đương nhiên đồng ý, nó ăn vài quả đã rất thỏa mãn rồi. Thẩm Chỉ liếc nhìn bàn chân nhỏ lúc ẩn lúc hiện của cậu bé, vội vàng đặt nó ở trên giường, đem đôi giày vải nhỏ mà nàng tốn khá nhiều tiền mua tới. Hai tay nàng chắp sau lưng, thần thần bí bí đi vào. Sở Trường Phong và Sở Cẩm Niên đều không biết nàng muốn làm gì. "Khụ... Sở Tiểu Niên, hôm nay nương chuẩn bị tặng lễ vật cho con." Hai mắt Sở Cẩm Niên trừng lớn, miệng cũng há to,"Hả?" Hai tròng mắt của Sở Trường Phong híp lại, nàng lại muốn làm cái gì? "Đang đang đang!" Thẩm Chỉ đặt đôi giày vải nhỏ trước mặt bọn họ, mỉm cười, lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ bên má. Nụ cười của nàng rất... rất dịu dàng. Sở Trường Phong không khỏi sửng sốt, trong trí nhớ của chàng, Thẩm Chỉ không thích cười, cho dù là cười, cũng chỉ là cười châm biếm hoặc là khinh thường. Chàng chưa từng thấy nàng cười như vậy. Mà trong mắt Sở Cẩm Niên đều là đôi giày vải nhỏ trong tay Thẩm Chỉ. Trên đôi giày vải nho nhỏ, còn có một con thỏ nhỏ trắng như tuyết. Tiểu gia hỏa nhìn đến ngây người. Sở Trường Phong nhìn đôi giày nhỏ kia, chỉ liếc mắt một cái, chàng liền nhìn ra đây là đôi giày Niên Niên có thể mang. Nghĩ đến đôi giày cỏ nhỏ của Niên Niên đã không thể đi được nữa, trong lòng chàng chua xót, đứa bé ngoan ngoãn như vậy, ngay cả đôi giày cũng không có. Nếu như... nếu như chàng không biến thành phế nhân, vậy đứa bé cũng sẽ không sống khổ như vậy. Trong lòng Sở Trường Phong tự trách không thôi. Mà Thẩm Chỉ rất ghét Niên Niên, tuyệt đối không thể mua giày cho tiểu gia hỏa, chàng càng thêm hoang mang. Nàng làm sao vậy? Tại sao... tại sao lại trở nên kỳ quái như vậy? Thẩm Chỉ không chú ý tới thần sắc không đúng của Sở Trường Phong, phát hiện Sở Cẩm Niên đang ngây ngốc nhìn chằm chằm giày vải nhỏ, nàng cười ôm lấy tiểu gia hỏa, tiếp theo cầm lấy chân nhỏ của nó, vừa định dùng vải ướt lau sạch sẽ, tiểu gia hỏa lại mạnh mẽ đem chân rụt trở về, trợn tròn mắt, như là bị kinh hãi. Nhưng càng nhiều hơn là không dám tin. Thẩm Chỉ liếc nhìn tiểu gia hỏa một cái, không để ý đến sự phản kháng của nó, lần nữa cầm lấy bàn chân nhỏ của nó. Ngón chân của Sở Cẩm Niên cuộn tròn lại, vừa không hiểu lại vừa khẩn trương nhìn nàng. Nương theo động tác nhẹ nhàng lau chùi của nàng, tiểu gia hỏa cả người cứng ngắc,"Nương... nương... con... chân của con bẩn lắm, hôi nữa." Thẩm Chỉ: "Đúng vậy, vì bẩn quá nên phải lau sạch mới có thể mang giày mới." Cổ họng Sở Cẩm Niên nghẹn một chút, ngơ ngác nhìn đôi giày vải nhỏ đáng yêu lại xinh đẹp kia, nó bỗng nhiên xoay đầu qua, dùng sức trừng mắt, nhưng đôi mắt tròn xoa đã ướt đẫm . Tiểu gia hỏa quật cường ngẩng cái cổ nhỏ gầy, không muốn để cho Thẩm Chỉ phát hiện. Nhưng dù nó cố ngửa đầu lên, nước mắt vẫn không nghe lời mà rơi xuống. Tiểu gia hỏa cảm thấy hoàn toàn ủy khuất, sao có thể như vậy? Sao ngay cả nước mắt cũng không nghe lời nó? Nó không muốn khóc! Một chút cũng không muốn! Một giọt nước mắt nóng hổi đột nhiên rơi trên mu bàn tay, Thẩm Chỉ dừng lại một chút, nàng thở dài, cúi người nghiêng đầu, nhìn tiểu gia hỏa đang ủy khuất khóc trong lòng nàng. Tiểu gia hỏa vội vàng xoay người, cái đầu nhỏ cũng xoay qua một bên. Thẩm Chỉ kéo tay áo lau nước mắt cho nó,"Khóc cái gì chứ? Là không thích giày mới nương mua cho con sao? Hay là không thích thỏ con?" "Ô... thích..." nàng còn chưa nói xong, tiểu gia hỏa đã ngắt lời, dùng sức lau mặt, nức nở nói: "Ô ô ô... Thỏ con thật đáng yêu... Ô ô ô... con không có giày, con rất thích... Thật sự rất thích... Thích vô cùng!" Khóe miệng Thẩm Chỉ cong lên, đầu tựa vào bờ vai nhỏ của nó,"Nếu thích, sao lại khóc?" Nàng nói xong, tiểu gia hỏa lại càng khóc thảm hơn. "Tiểu khóc nhè, đừng khóc nữa, được không? Khóc đến nương cũng đau lòng." Tiểu gia hỏa khóc ô oa ô oa, cố gắng nhịn nhưng không nhịn được. Nói chuyện cũng không rõ ràng, cứ đứt đoạn. "Khóc... không muốn khóc... Nhưng Niên Niên... không dừng lại được, ô ô ô... Niên Niên có giày mới... Là giày thỏ trắng..." "Ô ô ô... Ngưu Ngưu ca ca... Không có... Thạch Đầu ca ca không có, Tam Nha... Tam Nha tỷ tỷ... Cũng không có... Ô ô ô..." Thẩm Chỉ bất đắc dĩ lắc đầu, dịu dàng mang giày mới cho nó. Tiểu gia hỏa vừa khóc vừa cúi đầu nhìn chân mình. Nhìn đôi chân nhỏ bẩn thỉu bình thường đen nhẻm bỗng nhiên có thêm một đôi giày xinh đẹp, tiểu gia hỏa vừa muốn khóc vừa muốn cười. Thế cho nên biểu tình đặc biệt buồn cười. Thẩm Chỉ nắm lấy chân nó nhẹ nhàng lắc lư một cái, lại vỗ nhẹ một cái, đôi giày mới đụng vào nhau, hai con thỏ nhỏ đáng yêu trên giày cọ vào nhau, giống như là đang ôm nhau. "Nhìn xem, chúng nó thật đáng yêu, chúng nó là song sinh đúng không? Trắng trẻo mập mạp." Sở Cẩm Niên vừa khóc vừa cười,"Ừm, thật đáng yêu, thỏ con đáng yêu nhất!" "Vậy bảo bối Niên Niên nhà ta có thích không? Nương đã chọn rất lâu, đây là đôi giày đáng yêu nhất." Sở Cẩm Niên vừa khóc vừa ôm lấy cổ nàng, cái đầu nhỏ cố gắng gật một cái,"Thích thích! Thích nhất!"