Chương 50

Khoa Cử Dưỡng Nhãi Con Hàng Ngày

Mộc Tử Kim Tam 28-03-2025 10:54:15

Đỗ Uẩn ngồi xổm bên thùng nước, khuôn mặt nhỏ bé phản chiếu trong làn nước lung linh. Đỗ Trường Lan nghĩ rằng con sẽ khóc lóc kể khổ, hoặc nói về nỗi nhớ mẹ da diết. Nhưng không ngờ, câu đầu tiên đứa trẻ nói lại là... "Nương, cha đối với con rất tốt. Cha cũng dạy con học chữ, giống như nương vậy. Cha luôn ở bên con." "... Cha còn mua cho con một chú chó nhỏ, màu đen. Giống y như con chó mà nương từng thêu trên khăn nhưng chưa kịp thêu xong..." "Con cũng rất ngoan, ăn cơm đàng hoàng, ngủ sớm dậy sớm..." Những giọt nước mắt to tròn rơi xuống thùng nước, tạo thành từng vòng gợn sóng, khiến tất cả hình ảnh đều trở nên nhòe đi. Nhưng đứa trẻ vẫn tiếp tục kể, không dừng lại. Nó kể hết những chuyện xảy ra trong bảy ngày qua, thậm chí cả chuyện hôm qua ăn mấy viên kẹo cũng nhắc đến. Cuối cùng, Đỗ Uẩn bắt đầu nói về những ngày tháng cũ. Trong ký ức nhỏ bé của nó, những kỷ niệm đẹp nhất vẫn là khoảng thời gian cùng nương làm bánh, ngắm pháo hoa, chơi đá bóng... Những ngày trốn chạy vất vả sau đó, nó đã chẳng còn nhớ rõ nữa. Đỗ Trường Lan lặng lẽ ngồi bên cạnh, chờ con trai nói xong, rồi mới lấy ra một tờ giấy từ trong túi. Ngọn lửa màu cam hắt lên khuôn mặt trẻ con còn vương nước mắt, nhưng trong đôi mắt non nớt ấy lại không hề có chút u ám nào. Chúng trong veo, sáng ngời như viên đá quý đen được lau sạch bụi trần. Đỗ Uẩn nép vào lòng cha, thì thầm cầu xin: "Cha, chúng ta ngắm sao thêm một lát rồi về nhà được không?" Đỗ Trường Lan xoa đầu con, dịu dàng đáp: "Được." Đáng tiếc, muỗi trên núi không chút nể tình, cuối cùng hai cha con đành lấm lem xuống núi. Bầu trời trên cao vẫn lấp lánh ánh sao. Đỗ Uẩn ngẩng đầu nhìn, bỗng phấn khích reo lên: "Cha! Ngôi sao kia vẫn luôn đi theo chúng ta! Đó chính là nương!" Đỗ Trường Lan vừa đi vừa trông chừng dưới chân, mỉm cười đáp: "Nương vẫn luôn ở bên con." Đêm đó, Đỗ Uẩn mơ một giấc mơ đẹp. Trong mơ, những hình ảnh ấm áp ngày xưa hiện lên, nhưng lần này, bên cạnh mẹ, còn có cả cha. Nó có cha, có nương, là một đứa trẻ được cả song thân yêu thương. Nó rất hạnh phúc. Sáng sớm, chim sẻ ríu rít đậu trên bờ tường của sân nhỏ. Trước căn bếp, Đỗ Trường Lan đang xúc một chén nước ấm để súc miệng. Bên cạnh, một đứa trẻ nhỏ hơn chạy tới, nâng chiếc khăn lên, khuôn mặt bừng sáng nụ cười: "Tiểu thúc, khăn đây ạ!" Cô bé khẽ vén tóc, trên đỉnh đầu buộc hai bím nhỏ, cài thêm đôi nơ màu xanh biếc trông tươi tắn đáng yêu vô cùng. Đỗ Trường Lan nhận lấy khăn lau mặt, cười tán thưởng: "A Hà đáng yêu quá, mặc chiếc váy này còn xinh hơn cả hoa." Đỗ Hà vui vẻ nhảy nhót, làn váy tung bay theo từng vòng xoay trong sân. Đỗ Trường Lan chỉ cười, rồi đi về phía ổ chó. Đỗ Uẩn lúc này đang ôm ấp chú chó nhỏ, yêu thương vùi mặt vào bộ lông mềm mại của nó, giọng dịu dàng dặn dò: "Chờ ta về nhé, lúc hoàng hôn ta sẽ trở lại. Ngươi phải ngoan đấy." Tiểu Hắc sủa vang mấy tiếng, thân hình mũm mĩm như cái lò than nhỏ, vươn đôi chân ngắn cũn cỡn cào cào lên vai Đỗ Uẩn, rồi không ngừng liếm láp cằm cậu bé. Đôi mắt đen láy vừa vô tội vừa đáng yêu khiến Đỗ Uẩn thích không chịu nổi, ôm chặt lấy nó mà hôn lấy hôn để.