Lũ nhóc bị đuổi về phòng, trong khi đám người lớn ngồi xuống quanh bàn trong nhà chính. Đỗ lão nương đứng trước cửa nhìn quanh ngoài sân, xác nhận không ai nghe lén rồi mới đóng cửa lại.
Trong phòng xa xỉ đốt hai ngọn đèn dầu. Đỗ lão nương xoa ngực, cố gắng đè xuống nhịp tim đang đập dồn dập, sau đó ngồi xuống cạnh Đỗ lão cha, làm bộ bình tĩnh: "Trường Lan, giờ thì nói đi."
Đỗ Trường Lan hời hợt ném túi tiền lên bàn.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.
Trương thị trong lòng dấy lên một suy đoán có phần quá đáng. Nàng gấp gáp mở túi ra, ngay lập tức bị ánh bạc lóa mắt đến suýt ngất xỉu.
Trời đất ơi! Hắn... hắn đã trộm ở đâu ra số bạc lớn thế này?!
May mà nàng chưa nói thành lời, nếu không chắc Đỗ lão nương sẽ lập tức nổi trận lôi đình.
Cả gian nhà chính im phăng phắc.
Đỗ lão cha, Đỗ Đại Lang và Đỗ Nhị Lang trừng lớn mắt nhìn đống bạc trắng trước mặt, gần như quên cả thở.
Nhưng chưa dừng lại ở đó, Đỗ Trường Lan lại lấy ra thêm một xấp ngân phiếu năm mươi lượng cùng một tờ khế ước thư.
Hắn thản nhiên nói: "Ta hợp tác làm ăn với Thôi gia, đây là thù lao của Thôi Đại Lang trả. Khế ước đã có công chứng ở nha môn, hợp tình hợp lý, không ai bắt bẻ được."
Đỗ lão cha cùng hai con trai cả: !!!
Đỗ lão cha quay đầu nhìn vợ, giọng run rẩy: "Bà véo tôi một cái xem... Tôi có phải đang nằm mơ không?"
Đỗ lão nương rất thấu hiểu tâm trạng chồng mình, liền thẳng tay... véo một cái thật mạnh vào bắp tay ông, xoay đủ 360 độ.
!!
Sắc mặt Đỗ lão cha lập tức méo xệch, nước mắt suýt trào ra, chỉ thiếu điều gào lên mà thôi.
Những người khác theo bản năng che tay mình lại, cảnh giác nhìn Đỗ lão nương.
Bà quay sang hai con trai lớn, nghiêm nghị hỏi: "Các ngươi tỉnh táo chưa?"
Đỗ Đại Lang và Đỗ Nhị Lang điên cuồng gật đầu như gà mổ thóc. Tỉnh táo! Rất tỉnh táo! Lão nương cũng quá tàn nhẫn đi, nhìn mà còn thấy đau thay cho cha đây này.
Cả nhà vội vã kiểm tra khế ước thư. Quả nhiên, trên đó có dấu đỏ của nha môn, không thể làm giả, còn có cả chữ ký và dấu tay của Thôi Đại Lang lẫn Đỗ Trường Lan.
Mọi người nhìn nhau, nhất thời không biết nói gì.
Cuối cùng, Đỗ Đại Lang nuốt nước bọt, lên tiếng trước: "Trường Lan... đệ làm thế nào mà lừa được Thôi Đại Lang vậy?"
Đỗ lão nương trừng mắt lườm tới, Đỗ Đại Lang lập tức rụt cổ, im thin thít.
Đỗ Trường Lan dứt khoát bịa ra một câu chuyện: hắn tình cờ nhìn thấy một quyển sách báo, nhớ kỹ trong đó có một số mẫu trang trí, vừa khéo Thôi gia làm nghề này, nên hắn bán lại bản vẽ cho họ.
Những người còn lại bỗng dưng cảm thấy chột dạ: "Tên này chẳng phải tay không bắt sói trắng sao?! Nếu Thôi Đại Lang nhận ra thì liệu có quay lại đòi tiền không đây..."
Đỗ lão nương cũng hơi lo lắng. Nhưng khi nhìn xuống khế ước thư có dấu công chứng của nha môn, bà liền ngồi thẳng lưng, trong mắt ánh lên sự kiên định.
Hợp đồng đã có nha môn làm chứng, vậy thì là giao dịch đàng hoàng, giữ lời chắc chắn!
Vì chuyện này mà chẳng ai còn bận tâm Tiểu Hắc từ đâu tới nữa.
Buổi tối, Đỗ Uẩn dỗ Tiểu Hắc ngủ xong mới bò lên giường, thơm cha một cái, rồi lại nhớ đến mẹ, lúc này mới cảm thấy mãn nguyện mà chìm vào giấc ngủ.