Chương 46: Cả nhà cùng phá án nào (Phần 4)

Trọng Sinh Hào Môn: Vợ Yêu Pháp Y Đừng Hắc Hóa

Phi Tú 04-04-2025 10:46:11

Lúc này số lượng người xem dần dần tăng lên một nghìn rưỡi. Phòng của Nhan Bạch có tầm nhìn rất tốt, là căn phòng trong cùng, nhìn ra lối vào làng, cô đứng bên cửa sổ, kéo rèm cửa ra, mở cửa sổ, có thể nhìn thấy rõ ràng cây cầu treo dẫn vào làng và những ngọn núi cao trùng điệp xung quanh, che khuất ngôi làng nhỏ giữa núi rừng. Lấy điện thoại ra khỏi túi, cột sóng trên đó hiển thị không có sóng, hoặc thỉnh thoảng hiện lên một vạch sóng, trong trường hợp này rất khó gửi tin nhắn. Cụp mắt xuống, Nhan Bạch cất điện thoại đi, đôi mắt long lanh, nở nụ cười ngọt ngào, sau đó gọi 114 trong đầu. "Mở cửa hàng, tôi muốn mua một ít đồ -" 114 rất khó hiểu, từ lúc vào làng, ký chủ của nó dường như đang lên kế hoạch gì đó, khiến người ta khó đoán, nhưng nó vẫn nhanh chóng mở cửa hàng, vừa rồi đã nhận được tiền donate của khán giả, đổi thành điểm sao có thể mua một số đồ. Nhan Bạch vào cửa hàng, tiêu hết điểm sao, đặt mua trước vài món đồ, khi cần có thể lấy ra bất cứ lúc nào từ cửa hàng. Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ. "Tiếp theo, đừng làm tôi thất vọng nhé -" Giọng nói tan biến trong không trung. ... Khoảng nửa tiếng sau, mọi người tập trung ở cửa nhà cổ, tất nhiên Nhan Bạch cũng ở trong đó. Nhưng lúc này, sắc mặt Liễu Vân Kiệt không được tốt lắm, dường như vì vừa trò chuyện với bạn mình, biết được một số chuyện, khi nhìn về phía học sinh lớp 7/3, trên mặt có chút do dự, cuối cùng cũng kìm nén cảm xúc lại. "Các em..." Liễu Vân Kiệt nhìn mọi người, lên tiếng. "Nơi này khá hẻo lánh, nên buổi tối mọi người cố gắng ở trong phòng, đừng ra ngoài." Tuy mọi người không hiểu, nhưng cũng đều vâng dạ. Sau đó, Liễu Vân Kiệt dẫn mọi người đến những nơi thú vị, cả nhóm chơi cả buổi chiều, trong lúc đó Liễu Vân Kiệt nói chuyện cũng rất hài hước dí dỏm, vô hình trung kéo gần quan hệ với mọi người trong lớp 7/3 hơn rất nhiều. Trời gần tối, cả nhóm mới trở về làng với vẻ mặt vẫn còn hào hứng, buổi tối trong làng, nhà nhà đều bật đèn, nhưng ánh đèn không sáng lắm, cũng vì vậy mà trên đường đi trong làng đều tối om, khiến người ta hơi khó chịu. Sau bữa tối đơn giản, Liễu Vân Kiệt dặn dò từng người, bảo mọi người về phòng nghỉ ngơi, bản thân thầy cũng về phòng nghỉ ngơi cùng nam sinh ở chung phòng với mình, mọi người chơi cả ngày cũng đã mệt mỏi. Nhan Bạch trở về phòng, nhìn màn đêm dần dần bao phủ bầu trời, cuối cùng, cả thế giới chìm vào bóng tối, gió lạnh thổi vào phòng, khiến người ta lạnh sống lưng. Ban đêm, là lúc tội ác sinh sôi... Nhìn màn hình ảo, Nhan Bạch mỉm cười. "Màn đêm buông xuống, buổi livestream của chúng ta, chính thức bắt đầu -"