Chương 40

Mang Bốn Con Trai Phấn Đấu Thành Cáo Mệnh Phu Nhân

Dịch Nam Tô Y 02-04-2025 08:43:57

Lời nói của bà ta cũng có lý. Hà Tri Viễn từ chối đưa ra ý kiến. Y hỏi bằng vẻ mặt nghi ngờ,"Nàng tham gì của nhà ngươi?" "Nhà ta có một chiếc hộp trang sức ngay trong phòng con dâu, ta tận mắt chứng kiến trước khi sinh nở. Thế mà sau khi sinh xong, chiếc hộp đó lại biến mất. Nếu không phải nàng ta lấy trộm thì còn ai vào đây?" Lâm Vân Thư không nhịn được phải lên tiếng phản bác,"Trong chiếc hộp trang sức đó có những gì, ta cũng không rõ. Ta làm sao có thể đi trộm?" Hà Tri Viễn gật đầu,"Chiếc hộp trang sức đó có khóa không?" "Có khóa." Hứa Bà Tử nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi mới trả lời. Hà Tri Viễn lại hỏi,"Khi nàng ta đi, ngươi có tận mắt thấy nàng ta cầm chiếc hộp đó đi không?" Hứa Bà Tử không trả lời thẳng, mà cố ý né tránh vấn đề quan trọng,"Ai biết được nàng ta có giấu nó trên người hay không? Lúc đó ta cũng không lục soát người nàng ta." Mỗi người một lời, ai cũng cho rằng mình đúng. Mà lại không có chứng cứ cụ thể. Thật khó để phân định đúng sai trong chuyện này. Lâm Vân Thư chắp tay nói,"Thưa đại nhân, bà ta không có bằng chứng mà lại vu cáo ta tham lam tài sản và giết người. Dân phụ không phục. Theo ta nghĩ, con dâu lớn của nhà bà ta cũng rất đáng ngờ. Khi ta đến nhà nàng đỡ đẻ, nàng ta lén lút đứng gần cửa, hành động rất khả nghi. Đại nhân có thể triệu tập nàng ta đến để thẩm vấn." Hà Tri Viễn suy nghĩ một lát rồi định gọi người. Nhưng Lâm Vân Thư lại chỉ tay ra ngoài cửa, nơi có nhiều người đang tụ tập, và nói,"Nữ nhân mặc áo xanh kia là người ta nói." Nữ nhân mặc áo xanh hoảng sợ định chạy trốn vào đám đông phía sau, nhưng các nha dịch đã nhanh chóng ngăn lại. Nữ nhân này bị kéo đến đại sảnh để thẩm vấn. Với vẻ mặt sợ hãi và lắp bắp, nữ nhân mặc áo xanh nói,"Thưa đại nhân, dân phụ không biết gì cả. Lúc sinh nở, dân phụ không có mặt ở đó." Hà Tri Viễn vẫn chưa kịp trả lời thì Lâm Vân Thư đã lớn tiếng quát,"Ngươi nói dối! Hứa tam nương tử đã sinh ra một bé trai. Cả nhà họ Hứa đều vui mừng. Ngươi đứng nép bên cạnh không nói gì, ta đã nhìn thấy hết rồi." Nàng chắp tay nói,"Thưa đại nhân, nếu không tin, đại nhân có thể hỏi những đứa con gái của họ, trẻ con sẽ không nói dối. Hỏi một chút là biết ngay." Hà Tri Viễn cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ. Việc thẩm án này sao lại giống như bị Lâm Vân Thư nắm mũi dẫn đi vậy. Hết lần này đến lần khác, nàng đưa ra những lý lẽ rất hợp lý. Hà Tri Viễn nén lại sự nghi ngờ trong lòng, mạnh mẽ đập xuống chiếc bàn gỗ, lời nói mang theo sự uy hiếp,"Thật là lớn lối! Có phải ngươi muốn bản quan tự mình đi hỏi những nữ nhi kia của ngươi, ngươi mới chịu nói thật hay không? Nữ nhân họ Hứa kia có phải là do ngươi giết chết hay không?" Nữ nhân mặc áo xanh bị dọa sợ đến mức giật mình một cái, đôi vai không thể khống chế được mà run rẩy, hàm răng cũng bắt đầu run lên,"Đại nhân, dân phụ không hề giết người! Xin ngài hãy tin dân phụ, dân phụ chỉ là tham lam mà thôi." Đám đông người dân xôn xao một mảnh. Hà Tri Viễn nheo mắt, giọng trầm đày uy lực,"Nói thật nhanh lên. Nếu dám lừa gạt ta, đừng trách ta không nể tình." Nữ nhân mặc áo xanh bị uy thế của quan phủ làm cho sợ đến mức hồn vía lên mây, đành phải run rẩy thú nhận,"Cái hộp đó là ta trộm. Ta tức giận vì nàng sinh con trai còn ta sinh ba nàng con gái, ta không có công lao thì cũng có khổ lao mà." Hứa Bà Tử liền mắng mỏ, hai tay túm lấy vai nữ nhân kia mà vặn,"Mày chẳng biết điều gì cả! Sinh nhiều đồ vô dụng như thế, lão đại đã nể tình không đuổi mày rồi đấy, mày còn dám oán trách. Tao sẽ cho mày biết tay." Nữ nhân áo xanh vừa khóc vừa lẩn tránh, trông thật thảm hại.