Màn đêm buông xuống, Tô Nhạn không nhìn được rõ biểu cảm của Yến Hồi Thời.
Trong bóng tối, ánh mắt anh vừa đen vừa sáng.
Cô nghe thấy tiếng thở ẩn nhẫn từ anh. Yến Hồi Thời luôn tỏ ra tùy tính, hiếm khi lộ ra cảm xúc nhiều như vậy.
Hơi thở của cô không ổn định, dựa vào người anh một lúc mới bình ổn lại được.
Bên tai phảng phất hơi thở ấm áp: "Đi vào xe nhé?"
Tô Nhạn vô thức từ chối: "... Không cần."
"Đang suy nghĩ gì vậy?" Ánh mắt Yến Hồi Thời tràn đầy ý cười: "Cần về nhà, phải lên xe."
Tô Nhạn: "... Ồ."
Đi ngang qua siêu thị, Yến Hồi Thời bẻ tay lái dừng xe lại: "Anh xuống mua chút đồ, sẽ nhanh thôi."
Tô Nhạn cởi dây an toàn: "Em đi cùng với anh."
Yến Hồi Thời liếc nhìn cô rồi cười, thần sắc không rõ: "Chắc chắn là muốn đi cùng anh chứ?"
Tô Nhạn thu lại bàn chân vừa vươn ra: "Không, không chắc chắn."
Chưa tới vài phút, Yến Hồi Thời xách túi quay lại xe.
Tô Nhạn hỏi: "Anh mua cái gì vậy?"
Ánh mắt Yến Hồi Thời xẹt qua ý cười: "Muốn xem sao?"
Tầm mắt Tô Nhạn liếc qua cái túi lớn trên tay anh, nhìn thấy trên vỏ hộp có ghi 0. 01, lập tức đoán được là gì, lắp bắp nói: "Không, không muốn!" Cô đỏ mặt, nhịn không được mà hỏi lại: "Sao anh lại mua nhiều như vậy?"
Yến Hồi Thời lấn người sang, dán vào bên tai cô: "Lần đầu tiên anh mua, không biết kích thước chính xác, nên lấy hết tất cả."
Tô Nhạn: "..."
Tại sao anh phải nói với cô rõ ràng như vậy!
Mặt ngoài cô bình tĩnh nói: "Ồ, cái kia rất tốt."
"Cái nào tốt hơn?" Yến Hồi Thời đưa túi đồ cho cô: "Mật Mật giúp anh chọn một hộp nhé?"
Trên mặt Tô Nhạn lập tức nổi lên hai rặng mây đỏ: "Em không muốn."
"Như vậy không được đâu." Yến Hồi Thời nói: "Mật Mật nhà chúng ta còn nhỏ, muốn có Tiểu Mật Mật cũng phải đợi thêm vài năm nữa."
"Yến Hồi Thời! Anh..." Tô Nhạn che lỗ tai lại: "Không cho anh nói!"
"Còn chưa chuẩn bị xong?" Yến Hồi Thời nén cười, duỗi tay ra: "Vậy ném đi."
"Đừng!" Tô Nhạn lập tức đè túi đồ lại, nhỏ giọng nói: "Em sẽ chọn giúp anh."
Yến Hồi Thời cười thành tiếng.
Tô Nhạn: "... Yến Hồi Thời, anh không được cười em!"
"Sẽ không cười em." Yến Hồi Thời khởi động xe, nhéo cằm cô một cái: "Anh tự cười bản thân mình."
Tô Nhạn: "Tự cười anh làm gì?"
Yến Hồi Thời: "Đang cố gắng lừa gạt nhóc con."
Tô Nhạn lầu bầu: "Đâu có đứa nhóc nào lớn như vậy chứ."
Yến Hồi Thời: "Ồ, vậy chứng minh cho anh xem đi?"
Trái tim Tô Nhạn đập thình thịch, còn chưa đến khoảnh khắc kia, cô đã bắt đầu khẩn trương rồi.
*
Tóc cô quá dài để sấy khô hoàn toàn, vì vậy Tô Nhạn chỉ sấy được một nửa rồi ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, mở TV chơi điện thoại.
Cửa phòng tắm mở ra, Yến Hồi Thời lau tóc bước ra ngoài. Anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh người, nhìn cô chằm chằm hai giây.
"Đã chọn xong chưa?"
"A? Ồ." Vẻ mặt Tô Nhạn có chút không biết làm sao: "Chọn xong rồi."
Cô bưng cốc nước trước mặt uống một ngụm.
Yến Hồi Thời: "Biết kích cỡ của anh bao lớn sao? Trí nhớ tốt như vậy à?"
Tô Nhạn: "Phụt —"
Yến Hồi Thời dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau khóe miệng cô: "Uống từ từ."
Anh cố ý thả chậm động tác, ánh mắt nặng nề, giống như ở trong một vài thời điểm nào đó.
Tô Nhạn ẩn nhẫn chờ mong, đè nén sự bồn chồn trong lòng: "Em để ở trong phòng của anh, anh có muốn xem thử trước không?" Đây có lẽ là câu nói to gan lớn mật nhất mà cô từng nói.
"Được." Yến Hồi Thời bắt lấy cô.
Sau một trận trời đất quay cuồng, cô chống đỡ trên ghế sô pha.
Yến Hồi Thời ngậm chặt môi cô, hơi thở mê người: "Bây giờ thử."
Không gian ghế sô pha có hạn, Tô Nhạn sợ rơi xuống đất, như bèo lục bình trôi trong hồ, bất lực mà ôm lấy anh, vừa sợ hãi vừa trầm mê, nhỏ giọng kêu một tiếng: "Chú Yến."
Yến Hồi Thời nâng cằm cô lên: "Tô Nhạn, lúc này em cứ gọi anh là chú, anh cảm giác đạo đức của mình bại hoại thật đấy."
Tô Nhạn bắt gặp đôi mắt đen láy của anh, gọi tên anh: "Yến Hồi Thời."
Ngón tay của Yến Hồi Thời đặt lên khóe miệng cô: "Còn nhớ rõ lần em hôn trộm anh không? Cũng là ở trên chiếc ghế sô pha này."
"Không nhớ rõ rồi." Tô Nhạn khẩu thị tâm phi, quay đầu hướng một bên để trốn tránh.
Yến Hồi Thời dùng giấy lau ngón tay, ghé vào bên tai cô khẽ cười: "Chính em làm, còn ghét bỏ sao?"
Tô Nhạn cảm giác bị ném vào nồi nước sôi trụng qua một lần: "Chú Yến, anh, đừng nói nữa."
"Được, không nói." Yến Hồi Thời kéo cô lại: "Chuyện kia, tính sao?"
*
Trên TV phát sóng trực tiếp một trận bóng đá.
Đội bóng áo đỏ đã chọc thủng lưới hàng phòng ngự, ghi được bàn thắng, tiếng hét tại hiện trường vang dội.
Yến Hồi Thời xé mở giấy gói hình vuông.
Không quá vài giây, lại bị anh ném vào thùng rác.
Đổi tận hai cái, kích thước mới miễn cưỡng thích hợp.
Tô Nhạn nắm chặt đệm ghế sô pha, vừa khẩn trương, vừa sợ hãi, trong lòng lại tràn đầy mong chờ.
"Vào...!" Bình luận viên mãnh liệt hét lên.
Yến Hồi Thời nâng cô lên, thỏa mãn mà than thở: "Còn ổn không?"
Tô Nhạn: "Ừm."
Cầu thủ dẫn bóng bắt đầu chạy khắp sân, làm động tác giả, thăm dò chạy nước rút, thật cẩn thận quan sát cầu thủ đối phương, từng chút một chiếm cứ lãnh thổ của riêng mình.
Máy ảnh lia liên tục đến nỗi Tô Nhạn không thể nhìn rõ màn ảnh. Cô dứt khoát nhắm mắt lại.
Kết quả là, càng điên cuồng hơn.
Trọng tài đã tuýt còi, rút thẻ vàng do phạm lỗi.
Các cầu thủ trên sân thi đấu không biết mệt mỏi là gì.
Năng lượng lúc đầu có thể khống chế được. Một khi đột phá thật mạnh chướng ngại vật, cuối cùng cũng không thể kìm lại được nữa.
Trên TV, trận bóng đã sớm kết thúc.
*
Tô Nhạn bị khát mà tỉnh lại.
Cô mở mắt, thấp giọng nói: "Chú Yến." Giọng khàn khàn đến đáng sợ.
Yến Hồi Thời ngủ rất say.
Đôi mắt phượng nhắm lại, khi tỉnh thì ánh mắt ấy sâu thẳm, khóe mắt hơi nhướng lên. Khi anh yên tĩnh nhắm mắt, vẻ lạnh lùng thường ngày sẽ biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng.
Sống mũi anh rất cao, thẳng tắp, lông mi tựa như hai chiếc quạt lông, ở hai bên sống mũi tạo nên một hình dáng tuyệt mỹ. Đường quai hàm đẹp trai và mịn màng, các đường nét trên khuôn mặt tinh tế không chê vào đâu được.
Rất khó để tưởng tượng rằng khuôn mặt vô hại như vậy lại có thể cố tình nhướng mày, cười xấu xa, biểu cảm lại càng quyến rũ.
Tô Nhạn nhìn đến nhập thần.
Lông mi của Yến Hồi Thời giật giật, anh chậm rãi nâng mí mắt lên, giọng nói mang chút âm mũi khàn khàn chưa tỉnh ngủ: "Chỗ nào không thoải mái sao?"
"Không," Tô Nhạn rúc vào khuỷu tay anh: "Em, khát nước."
Yến Hồi Thời ôm lấy cô, trấn an hôn lên trán cô: "Để anh lấy nước cho em."
*
Tô Nhạn cố gắng vài lần nhưng không dậy nổi. Đành phải gửi WeChat xin chị Amy nghỉ phép.
Amy hỏi cô ấy lí do.
Tô Nhạn vắt óc tìm ra một cái: Em bị cảm lạnh và đau họng, cần nghỉ ngơi một ngày.
Yến Hồi Thời ngồi ngay bên cạnh, ghé mắt nhìn màn hình điện thoại của cô: "Đau ở đâu?"
Tô Nhạn che màn hình không cho anh xem.
Ánh mắt Yến Hồi Thời dừng trên cánh tay trắng nõn của cô, nhìn chằm chằm dấu vết xanh xanh tím tím chưa biến mất kia, vẻ mặt như không thể tin được: "Cái này là do anh làm sao?"
Tô Nhạn đỏ mặt: "Ngoài anh ra, còn có thể là ai nữa."
Yến Hồi Thời cười: "Nghĩ chuyện nào vậy?" Anh nhìn chằm chằm dấu vết xanh đỏ tím ở xương quai xanh của cô, như là lầu bầu nói: "Anh thực sự thô lỗ vậy sao?"
Thể lực của anh quá mạnh, Tô Nhạn ấm ức oán trách: "Anh có thể nhỏ một chút được không?"
Yến Hồi Thời câu môi: "Kích cỡ của anh không tốt sao?"
Màn hình di động sáng lên, Amy phê chuẩn lí do giả của Tô Nhạn, còn quan tâm nhắc cô nghỉ ngơi cho thật tốt.
Tô Nhạn nằm nghỉ ở nhà một ngày.
*
Ngày hôm sau đi làm.
Cả buổi trưa tinh thần của Tô Nhạn không phấn chấn nổi.
Làm người phụ nữ đầu tiên của người đàn ông 30 tuổi, quả thật là rất đáng sợ.
Tâm trí của Tô Nhạn tràn ngập những lời của Yến Hồi Thời muốn điều chỉnh kích cỡ thứ đó sang màu vàng, làm cho cô nhìn mấy thứ màu xanh lam trên màn hình đều được tự động chuyển sang màu vàng hết.
Amy đột nhiên vẫy tay với cô trên WeChat: [ Nhạn Nhạn, có phải em và sếp lớn đang yêu đương ngầm không? ]
Tô Nhạn sợ tới mức tinh thần chấn động.
Amy đứng ở văn phòng đối diện, liếc cô một cái rồi cúi đầu xuống gửi tin nhắn: [ Tất cả đồng nghiệp trong công ty đều đã xem video rồi, bảo bối à, cái cổ thiên nga của em thật dễ nhận ra - ]
Tô Nhạn: "..."
Amy: [ Còn đang mập mờ nên không muốn công khai sao? Chị hiểu, phu nhân à, sau này hãy chiếu cố chị nhiều hơn! ]
Ngô Hiểu Phi đi tới nói: "Tôi nghe nói cậu gặp mặt bà tôi, đã bị phát hiện ra rồi à? Nói đến chuyện này cậu còn phải cảm ơn tôi đấy."
Màn hình trắng một khoảng, Tô Nhạn vội vàng đặt bút điện lên: "Cái, cái gì?"
Ngô Hiểu Phi: "Bà của tôi có yêu cầu đặc biệt cao đối với con dâu, lúc chú họ tôi còn học đại học, rất nhiều cô gái lấy lòng bà ấy, nhưng bà ấy đều phớt lờ bọn họ, ai cũng là đại mỹ nữ hết đấy! Tuy cậu cũng là đại mỹ nữ, nhưng mà tôi cũng rất lo lắng cho cậu, dù sao thì thẩm mỹ của bà tôi cũng chết lặng luôn rồi."
Tô Nhạn: "Thẩm mỹ, chết lặng?"
"Không phải à, cậu xem, bà ấy rất xinh đẹp, chú họ tôi lớn lên cũng đẹp trai, bà ấy nhìn chằm chằm cả ngày rồi, sao mà đặt ai trong mắt được nữa."
"..."
"Nhưng mà! Khi tôi nhìn thấy video ân ái của cậu và chú họ tôi, lúc ấy tôi lập tức có ý tưởng!" Ngô Hiểu Phi chờ người khen: "Cậu đoán xem, tôi làm gì."
Tô Nhạn: "Cậu đã làm gì?"
Ngô Hiểu Phi giơ ngón tay hoa lan lên và tạo thành hình chữ S: "Tôi đã gửi video đó cho bà trẻ của tôi! Sau đó, bà trẻ đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi vẻ ngoài xứng đôi của cậu với anh họ, ngay lập tức gọi điện thoại cho tôi!"
Tô Nhạn muốn đánh người, ném một cuốn sách ra: "Ngô Hiểu Phi! Hóa ra là cậu!"
Ngô Hiểu Phi bị đánh đến mơ mộng: "Tôi làm gì chứ? Sao cậu lại đánh tôi?"...
*
Ngày 23 tháng 11.
Sinh nhật của Yến Hồi Thời cũng là ngày đính hôn của anh và Tô Nhạn. Anh đặc biệt mời một vài đầu bếp phương Nam làm bữa tối trên nóc biệt thự, dặn họ chuẩn bị những đồ mà ba mẹ Tô thích ăn.
Tô Nhạn bị Lâm Quyên Lị lôi kéo đi trang điểm, giúp cô hóa trang, tóc uốn xoăn rồi búi lên, đeo chiếc băng đô trân châu phát sáng như trời sao, tạo hình ưu nhã lại không mất thẩm mỹ.
Lâm Quyên Lị nhắc nhở: "Nhớ đeo chiếc vòng tay mà A Thời đã tặng con, đây cũng coi như là vật đính ước của hai đứa."
Tô Nhạn: "Được."
"Còn có quà sinh nhật mẹ và ba con chuẩn bị cho thằng bé, nhớ kỹ là để ở trong túi xách đấy."
"Vâng!"
Lâm Quyên Lị mang theo mấy bộ váy, ướm thử lên người Tô Nhạn.
"Mặc màu này có quá đơn giản không? Hôm nay là lễ đính hôn, phải nên chọn bộ váy tươi sáng chút."
"Cái này có vẻ quá long trọng rồi không? Người tri thức đều đơn giản thanh lịch. Nếu mẹ chồng của con ăn mặc rất giản dị thì sẽ làm bà ấy xấu hổ mất."
Chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn bộ đầu tiên.
Ngũ quan Tô Nhạn tinh xảo, là khuôn mặt trứng ngỗng tiêu chuẩn, sau khi trang điểm thì càng diễm lệ. Đến khi búi tóc lên, khí chất nhẹ nhàng thanh thoát của cô rất giống ngoại hình của Audrey Hepburn trong thời kỳ đỉnh cao.
Lâm Quyên Lị rất hài lòng với kiệt tác của mình: "Bảo bối của mẹ thật xinh đẹp."
Tô Nhạn nhìn cô gái xinh đẹp dịu dàng trong gương, đảo mắt thấy nụ cười vui mừng của mẹ, chợt cảm thấy hơi buồn.
Cô xoay người, ôm lấy Lâm Quyên Lị.
"Mẹ ơi, thật ra con... Con không nghĩ mình xứng với anh ấy." Lần đầu tiên Tô Nhạn nói trăn trở trong lòng với mẹ: "Anh ấy ưu tú như vậy, có quá nhiều sự lựa chọn. Con sợ rằng một ngày nào đó anh ấy sẽ không thích con nữa."
Lâm Quyên Lị ngẩn người, đôi mắt cong lên, giọng nói dịu dàng: "Nói ngốc nghếch cái gì thế? Mẹ đã gặp qua vô số người, A Thời là thật lòng đối xử tốt với con. Đừng để ý cái miệng độc ngoan cố của ba con, trong lòng ông ấy cũng rất rõ ràng rằng ngàn dặm mới tìm được người chồng tốt như Yến Hồi Thời."
Tô Nhạn: "Nhưng con luôn cảm thấy, vẫn còn một khoảng cách lớn giữa chúng con."
Yến Hồi Thời là người từng trải, mà cô vừa mới bước ra khỏi khuôn viên trường học.
Đôi khi cô cảm thấy dù trời có sập, gặp phải những chuyện không thể nào xoay chuyển được, thì anh đều có thể bình tĩnh giải quyết nó. Cô luôn làm phức tạp mọi thứ, nhưng anh lại có thể dễ dàng hóa giải những chuyện ngàn cân treo sợi tóc ấy.
Lâm Quyên Lị nắm tay con gái: "Chỉ cần cậu ta yêu con, quan tâm đến con và nguyện ý cưng chiều con vô điều kiện, thì giữa hai người sẽ không có khoảng cách. Nếu như cậu ta thật sự không muốn tôn trọng con, thì trong suy nghĩ của hai đứa mới có sự khác biệt. Khoảng cách vô hình này mới là đáng sợ nhất."
"Hiện giờ con cảm thấy khoảng cách chênh lệch giữa hai người, vậy nó cũng chỉ là hữu hình. Chỉ cần các con phối hợp nhường nhịn nhau, khoảng cách này sẽ được lấp đầy, đó là thời kỳ chung sống giữa vợ chồng."
"Cô bé ngốc nghếch, thử nghĩ xem, trên đời này làm sao có thể có hai trái tim hoàn toàn phù hợp với nhau chứ? Còn không phải dựa vào thời gian, nhẫn nại, bao dung và trân trọng nhau sao."
Trong lòng Tô Nhạn đẩy được đám mây mù đi, cô mỉm cười: "Con hiểu rồi, con cảm ơn mẹ."
*
Đây là lần đầu tiên Tô Cẩm Văn đến biệt thự Thiên Thanh Loan này của Yến Hồi Thời.
Trước đây ông chỉ biết những căn nhà mà Yến Hồi Thời sở hữu đều do tự tay anh thiết kế, được bạn bè xung quanh hết lời khen ngợi. Sau khi tận mắt nhìn thấy căn biệt thự này, Tô Cẩm Văn càng bội phục khiếu thẩm mỹ của Yến Hồi Thời.
Yến Hồi Thời đứng chờ ở đầu cầu.
Hôm nay anh không cố ý ăn mặc, vẫn là chiếc áo sơ mi trắng thường ngày, nhưng lại có một cảm giác trang trọng khó tả.
Tô Nhạn nhìn váy trên người cô, đột nhiên cảm thấy xấu hổ. Có vẻ cô đã ăn mặc quá trang trọng rồi, như thể cô muốn nhanh chóng gả đi ngay lập tức vậy.
Yến Hồi Thời chào hỏi ba mẹ cô trước, sau đó nghiêng đầu nhìn về phía cô: "Búi tóc lên rất xinh đẹp."
Thấy con rể thưởng thức và đánh giá cao kiệt tác của mình, Lâm Quyên Lị cong mắt cười: "Đã lâu không gặp Thủy Thủy, còn có cây đào ở sân sau. Mật Mật, mau dẫn mẹ đi xem nào."
Tô Nhạn: "Vâng ạ!"
Tô Cẩm Văn và Yến Hồi Thời đi phía sau bọn bọ.
Trong lòng Tô Cẩm Văn bị thuyết phục, nhưng miệng vẫn không buông tha người, nói móc: "Loại nơi ở văn minh như người ngoài hành tinh thế này, không, biệt thự cao cấp, tôi còn cho rằng cậu tới đây là để xây tàu vũ trụ đấy, sao còn xây đường đi nữa làm gì?"
Yến Hồi Thời: "Ba muốn ngồi phi thuyền không?"
Tô Cẩm Văn nổi da gà: "Đừng gọi tôi như thế, tởm quá."
Yến Hồi Thời: "Sớm muộn gì cũng phải sửa miệng."
Tô Cẩm Văn: "Đừng, tôi không thể chịu nổi. Cậu vẫn nên gọi tôi là lão Tô, ít nhất sẽ không thấy như vậy."
"Lão Tô." Yến Hồi Thời nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Con sẽ chăm sóc Tô Nhạn thật tốt."
Tô Cẩm Văn không quen dáng vẻ này của anh,"Trên đời này người phụ lòng không ít, lời nói ngay lúc đầu khi nào mà chẳng dễ nghe, cũng chỉ lừa được mấy cô gái nhỏ thôi."
Yến Hồi Thời dừng lại hai giây, trịnh trọng hứa hẹn: "Nếu anh có thể tìm ra người yêu Tô Nhạn hơn em, em sẽ lập tức rời bỏ."
Nói tới đây, Tô Cẩm văn cảm thấy chột dạ, không nói đến chuyện khác nữa.
Ông dịu giọng nói: "Mới nói với cậu vài câu đã bắt đầu khoe mẽ với tôi rồi."
Yến Hồi Thời: "Đây là vấn đề về lòng trung thành và sự tin tưởng."
"Đúng, tôi sai, tôi sai rồi, được chưa?" Tô Cẩm Văn thú nhận: "Tính khí của cậu còn lớn hơn cả tôi."