Vừa nghe nàng hỏi nó là linh thú gì, cục bột đen lập tức ưỡn ngực, cả thân tròn vo trông như phồng lên vì tự hào, chiếc đuôi nhỏ cũng vẫy vẫy đầy kiêu ngạo.
"Ta không phải linh thú tầm thường! Bổn đại gia chính là "thần thú", nắm giữ "không gian chi lực" – "Hư Không Thú" đấy!" Nó ngẩng cao đầu, trông cực kỳ đắc ý.
"Hư Không Thú? Sao ngươi không phải màu trắng? Ta cứ tưởng Hư Không Thú sẽ có bộ lông trắng muốt cơ."
Cục bột đen trợn tròn mắt, bực bội đáp: "Ta sinh ra từ hư không, lại phải ẩn nấp trong hư không, làm sao có thể có màu trắng lộ liễu như vậy được? Hơn nữa, màu đen rất đẹp mà!"
"Được rồi, được rồi! Vậy ngươi mau giúp ta dẫn khí nhập thể đi! Ta muốn nhanh chóng thoát khỏi cái tháp này!" Không Minh gấp gáp giục.
Vân Ánh Noãn lăn một vòng trên giường, vội vàng chạy sang phòng bên cạnh tìm tỷ tỷ.
"Tỷ tỷ! Noãn Bảo muốn dẫn khí nhập thể ngay bây giờ!" Đôi mắt long lanh, nàng chớp chớp nhìn tỷ tỷ, mong chờ sự giúp đỡ.
Vân Ánh Dao mỉm cười, dẫn muội muội vào căn phòng nơi nàng từng nhập môn tu luyện. Từ trong không gian lấy ra vài viên linh thạch, nàng đặt chúng xung quanh một trận pháp.
"Noãn Bảo, nhớ chú ý khẩu quyết, đừng đọc sai. Khi dẫn khí, phải theo đúng kinh mạch của bản thân. Linh căn của muội giống mẹ, là "cực phẩm Mộc linh căn", nên hãy tập trung cảm nhận những điểm sáng màu xanh lục trong không khí mà hấp thu."
"Tỷ tỷ, Noãn Bảo nhớ rồi! Chờ tin tốt từ ta nhé!"
"Ừ, tỷ sẽ đợi muội ngoài cửa."
-
Khoảng hai canh giờ sau, trong phòng bỗng dậy lên từng đợt dao động linh khí.
"Tỷ tỷ, mau tránh ra!" Vân Ánh Noãn hét lên.
Cùng lúc đó, một mùi hôi nồng nặc xộc lên, khiến nàng lập tức nhớ lại ký ức đáng sợ ngày mình mới sinh ra.
Không chút do dự, nàng lao ngay vào thùng nước lớn mà tỷ tỷ đã chuẩn bị sẵn, ra sức cọ rửa. Vừa mới tẩy rửa xong, còn chưa kịp mặc quần áo, nàng bỗng cảm thấy cơ thể mình chợt nhẹ bẫng—rồi đột nhiên biến mất khỏi thùng nước!
"Tiểu hắc đoàn! Ngươi làm gì vậy? Ta còn chưa mặc quần áo mà!" Vân Ánh Noãn hoảng hốt kêu lên.
"Ngươi tự nhìn xem đi rồi hãy nói!" Không Minh hừ một tiếng, giọng đầy vẻ đắc ý."Với lại, đừng có gọi ta là "tiểu hắc đoàn" nữa! Nếu không, ta sẽ giận thật đấy!"
Vân Ánh Noãn giật mình khi nhận ra quần áo đã mặc chỉnh tề trên người mình từ lúc nào. Nhìn sang tiểu hắc đoàn tròn vo bên cạnh, nàng lập tức hiểu ra—chắc chắn là do nó làm. Thật thần kỳ!
"Không Không đáng yêu, thực xin lỗi nhé."
"Bốp!"
Tiểu hắc đoàn giật mình đến mức run lên!
Vừa lúc Ánh Noãn nghĩ rằng nó sẽ thẹn thùng, tiểu hắc đoàn đột nhiên nhào thẳng vào lòng nàng, thoải mái cuộn tròn, tận hưởng hơi ấm. Chủ nhân đúng là dung linh thể, ôm thật sự quá dễ chịu! Đôi mắt to tròn hạnh phúc híp lại đầy mãn nguyện.